PDA

Xem bản đầy đủ : Những nghi vấn khi cầu nguyện


Udambara
01-07-2009, 4:04 pm
Trích: Hiệu Lực Cầu Nguyện - Thích Nhất Hạnh

Khi đối diện với việc cầu nguyện, chúng ta thường có nhiều nghi vấn. Nghi vấn đầu tiên là cầu nguyện có kết quả không?

Câu hỏi đó được rất nhiều người đặt ra, trong Cơ-Đốc giáo cũng như trong các truyền thống tôn giáo khác. Tại sao vậy? Tại vì nếu có linh ứng thì mới cầu, còn nếu không thì tại sao mình lại cầu? Vì vậy mà mình phải trả lời câu hỏi này trước, rồi sau đó mới đi tìm câu trả lời cho các nghi vấn khác.

Sự thật là mình thấy sự cầu nguyện nhiều khi có hiệu lực, nhiều khi lại chẳng có hiệu lực gì cả! Cho nên nói có là sai mà nói không cũng không đúng.

Có một em bé người Mỹ hồi còn sáu tuổi, một hôm ra sân chơi với con chuột trắng của mình, con chuột mà em thích nhất. Không biết em chơi với con chuột ra saomà con chuột chui vào một cái lỗ. Rối đi thẳng xuống đất mà không trở lên nữa! Buồn quá trời đất, em bé quỳ xuống, khẩn cầu Chúa để Chúa đem con chuột lên cho em. Ngòai má em ra thì con chuột đó là kẻ thân với em nhất, là người bạn số 1 trong thiên đường tuổi thơ của em. Không có con chuột đó thì em buồn khổ vô cùng, em không muốn sống nữa. Vì vậy nên em đã quỳ xuống, hai tay chắp lại với tất cả trái tim để cầu nguyện Chúa xin Chúa đem con chuột trở lên cho mình. Bắt chước mẹ, em lẩm nhẩm khẩn cầu: Con tin tưởng hòan tòan nơi Chúa, nếu Chúa muốn thì Chúa có thể đem con chuột trở lên với con!
Em bé quỳ suốt một tiếng, rồi hai tiếng đồng hồ, với tất cả sự chí thành của mình mà con chuột vẫn không chịu trở lên! Rốt cuộc em phải vào nhà ăn cơm. Không có con chuột, em buồn khổ vô cùng!

Một vài câu chuyện như vậy đã xảy ra trong đời cậu bé, cho nên cậu không còn tin vào sự cầu nguyện nữa.

Lớn lên vào trung học, cậu chọn ngành âm nhạc. Hôm đầu tiên vào lớp, chàng thấy giáo sư nhạc của chàng là ông già lớn tuổi, bệnh họan, giọng nói hơi run run. Đặc biệt là sáng nào vào lớp ông cũng cầu nguyện, cầu nguyện tới 15 phút, làm học trò trong lớp rầu lắm. Tại vì cái cách thức cầu nguyện của ông không hay ho và hấp dẫn gì cả! Trước khi bắt đầu, ông thường hỏi: Anh có điều gì cầu nguyện không? Chị có điều gì cầu nguyện không? Ông ghi lại hết tất cả những điều mà học trò của ông muốn cầu rồi bắt cả lớp cúi đầu xuống, và ông bắt đầu cầu nguyện cho tất cả mọi người.

Những điều cầu xin có lúc rất buồn cười, ví dụ: Ngày mai là ngày chúng con đi picnic, xin trời nắng ráo, đừng mưa! Vì vậy mà đối với anh học sinh đi học nhạc kia thì 15 phút cầu nguyện là 15 phút chán ngấy, anh chẳng tin gì hết! Vậy mà ông thầy làm một cách rất chí thành, rất tinh chuyên!

Một hôm có một nữ sinh vào lớp khóc nức nở. Cô nói rằng bác sỹ vừa khám phá ra một cái bướu trong óc của má cô, và bác sỹ còn nói là sợ bà ta không sống nổi qua tuần này! Cô khóc sướt mướt rất là tội nghiệp, làm tất cả mọi người trong lớp xúc động! Lúc ấy ông giáo bèn đứng dậy, giương mắt nhìn cả lớp bằng một cái nhìn rất là mãnh liệt, rồi tuyên bố: Trong lớp này có ai không tin vào khả năng cứu chữa của Thượng Đế thì đi ra hành lang đứng, tại vì chúng tôi sẽ cầu nguyện cho má của cô nữ sinh này. Sau khi cầu nguyện xong thì tôi sẽ cho người ra đón các vị vào lại! Anh chàng của chúng ta định đứng dậy đi ra, tại vì anh không tin gì vào sự cầu nguyệncả. Nhưng không biết tại sao anh không đủ can đảm để đi ra, nên anh ngồi nán lại.

Ông giáo yêu cầu mọi người cúi đầu xuống, và ông bắt đầu cầu nguyện. Lời cầu nguyện tuy ngắn gọn, nhưng giọng ông lại rất hùng tráng. Trong tư thế cúi đầu, chắp tay và khép mắt, ông nói rằng: Chúng con xin cám ơn Thượng Đế chữa lành cho má cô Nancy ngay trong giờ phút này. Nhân danh Chúa Ki-tô, Amen! (Lord! We thank you for healing Nancy's mother right now. In the name of Jesus Christ, Amen!)

Ông chỉ nói chừng đó!

Hai tuần sau người ta báo tin rằng bà má của Nancy đã lành bệnh. Bác sỹ rọi kiếng, làm scanner và thấy không còn một dấu tích tối thiểu nàocủa cái bướu ngày xưa nữa. Đúng là một phép lạ! Bà lành lập tức chứ không trải qua thời gian trị liệu nào hết!

Lúc đó anh chàng sinh viên của chúng ta mới tin vào khả năng cứu chữa của Thượng Đế. Anh tin vào sự linh ứng của việc cầu nguyện, và anh bắt đầu cầu nguyện cho ông thầy dạy nhạc của mình. Anh đã cầu nguyện với tất cả tâm thành, tại vì chuyện chữa lành cho bà mẹ của Nancy là một phép lạ mà anh đã chứng kiến. Anh cầu nguyện với tất cả trái tim anh cho sức khỏe của ông thầy dạy nhạc. Nhưng một năm sau thì ông giáo qua đời.

Như vậy có nghĩa là, để trả lời cho nghi vấn thứ nhất, ta có thể nói rằng cầu nguyện có khi thành công, có khi không thành công.

Vì vậy câu hỏi thứ hai được đặt ra là tại sao cầu nguyện có khi thành công, có khi không thành công? Có một phương thức cầu nguyện nào bảo đảm đem lại kết quả không? Nếu người nào có phương thức đó thì mình sẽ bằng lòng mua với giá rất cao, vì nếu làm đúng theo phương thức đó thí thế nào cầu nguyện cũng có kết quả. Nhưng ai là người đang nắm cái phương thức cầu nguyện có kết quả đó?

Như đã nói ở trên, khi đối diện với việc cầu nguyện, ta thường gặp rất nhiều nghi vấn. Vì vậy mà khi đang tìm câu trả lời cho câu hỏi thứ hai, thì một thắc mắc khác lại hiện đến. Đó là câu hỏi thứ ba: Nếu trời đã quyết định như vậy, nếu Thượng Đế đã an bài như vậy rồi, thì cầu nguyện làm gì nữa? Các nhà thần học nói rằng nếu Thượng Đế đã muốn như vậy thì cái ý nguyện của Thượng Đế sẽ được thành tựu (Que ta volonté soit faite) vậy thì ta cầu làm gì nữa? Nếu tất cả đã được Thượng Đế sắp đặt rồi, ví dụ như người đó đến tuổi đó thì sẽ phải bị bệnh ung thư, thì tại sao ta phải cầu nguyện cho mất công? Ngài đã quyết định rồi mà!

Cũng như đứng về phương diện nhân quả và nghiệp báo, vì người kia đã làm những điều ác, cho nên tới giờ phút đó thì sẽ bị bẹnh này, thì làm sao cầu nguyện mà có thế thay đổi được?

Một bên là cái ý chí của Thượng Đế, một bên là nghiệp báo của chúng sanh. Nghiệp đã như vậy rồi thì làm sao có thể thay đổi được quả? Cái gọi là ý chí (vonlonté) của Thượng Đế ở trong đạo Ki-tô cũng tương đương với cái nghiệp báo trong đạo Bụt.

Chưa hết, nghi vấn thứ tư từ từ lộ diện: Nếu cầu nguyện không có kết quả, có phải là tại đức tin của mình đang yếu kém hay không? Thánh kinh có nói rằng "nếu đức tin của anh vững chãi thì anh có thể dời một ngọn núi từ chỗ này sang chỗ kia"

Vậy đức tin của mình lúc nào mới thực sự gọi là đầy đủ, là vững chãi? Đối với câu chuyện con chuột chui vào hố sâu của cậu bé trên đây, thì một cậu bé sáu tuổi, quỳ xuống cầu nguyện như vậy, là cậu có một đức tin rất lớn. Cậu vững chải tin rằng, nếu thượng đế muốn thì chắc chắn được! Lúc đó nếu ai có hỏi về niềm tin của cậu, thì cậu sẽ nói rằng đức tin của cậu rất lớn, tại vì nó đã được un đúc trong biết bao nhiêu năm tháng! Mỗi đêm cậu đều có cầu nguyện theo lời chỉ dẫn của má, vậy mà tại sao lần này lại không thànhcông trong cầu nguyện?

Hay là tại trong khi cầu nguyện cậu chỉ có ý muốn được thỏa mãn cái ham muốn của mình, cái ưa thích có con chuột để làm bạn với mình, mà cậu không thật sự thương con chuột đó đang bị họan nạn trong hố sâu? Vì vậy nếu cầu nguyện mà không có kết quả, thì có phải là do mình không có tình thương hay không?

Nhiều khi mình tin rằng mình đã cầu nguyện hết lòng, cầu nguyện với tất cả mọi tế bào trong cơ thể mình, với tất cả mọi giọt máu trong con người mình, vậy mà cầu nguyện cũng không thành công! Mình thương người đó quá chừng, người đó đang hấp hối, vậy mà nói mình không có tình thương sao được? Mình thật sự có thương mà!

Tuy vậy, nếu nhìn sâu vào thì ta sẽ thấy tình thương này đôi khi không hẳn là tình thương hướng về người đó, mà chỉ là mình sợ bơ vơ, mình lo bị thiếu vắng! Nếu mình lầm lẫn tình thương với sự sợ hãi về cái bơ vơ của mình, thì đó có phải là tình thương, hay đó chỉ là một cái ước muốn, ước muốn người đó được sống để cho mình khỏi bơ vơ? Cho nên đó không phải thật sự là tình thương mình dành cho người đó, mà chỉ là tình thương hướng về chính mình.

Đó là những câu hỏi được đặt ra trong khi thực tập nhìn sâu vào vấn đề. Tất cả câu hỏi này cũng cần phải được trả lời.

Ngòai ra, trong vấn đề cầu nguyện ta còn một câu hỏi cuối, câu hỏi thứ năm: Người mình cầu nguyện là ai? Bụt là ai? Bố tát Quán Thế Âm là ai? Đức Mẹ Maria là ai?

Nói rõ ra, câu hỏi cuối trong vấn đề cầu nguyện là: Khi cầu, ta cầu ai?


(Còn tiếp)

Udambara
02-07-2009, 11:38 am
(Tiếp theo)

TỰ LỰC VÀ THA LỰC

Chúng ta biết rằng khi ta có một đường dây điện thọai, muốn cho điện thọai của chúng ta có thể sử dụng được, thì trong đường dây phải có điện. Cũng giống như khi mình sử dụng quạt, tủ lạnh hay bóng đèn, thì trong đường dây phải có dòng điện chạy qua. Sự cầu nguyện cũng vậy. Trong lúc cầu nguyện phải có năng lượng. Năng lượng là đức tin, là tình thương yêu. Nếu cầu nguyện mà không có năng lượng của đức tin và của tình thương yêu thì cũng giống như một đường dây không có điện, hành động cầu nguyện sẽ không đưa tới một kết quả nào hết.

Trong đạo Bụt, chúng ta có danh từ tụng kinh. Tụng kinh có nghĩa là ôn lại, đọc lại những lời Bụt dạy. Có khi chúng ta tụng một mình, có khi chúng ta tụng với tăng thân. Có khi chúng ta tụng thầm, có khi chúng ta tụng thành tiếng. Có lúc trong khi tụng, ta có năng lượng của chánh niệm, của đức tin, của tình thương. Có lúc chúng ta tụng như con vẹt, chỉ để ý đến âm điệu ngân nga của câu kinh tiếng kệ mà không để ý gì đến nghĩa lý của lời kinh.

Ta nên tự hỏi tụng kinh để làm gì?

Trước hết, tụng kinh là để có cơ hội tiếp xúc với lời Bụt dạy, tiếp xúc với tuệ giác của Bụt. Đồng thời ta có dịp tưới tẩm những hạt giống đẹp, lành và tươi tốt trong ta.

Tụng kinh như thế có thể gọi là cầu nguyện hay không? Nếu chúng ta hiểu theo nghĩa sâu của nó thì chúng ta có thể nói rằng tụng kinh cũng là cầu nguyện. Đúng vậy, tụng kinh là cầu nguyện vì ngòai những lời kinh văn, chúng ta còn có những bài có tính cách cầu nguyện hơn, như là bài Nguện Trú cát tường, dạ cát tường, Trú dạ lục thời hằng cát tường - (Nguyện ngày an lành, đêm an lành, Đêm ngày sáu thời đều an lành). Đó là một ước mơ, một lời cầu nguyện.

Nhưng hành động cầu nguyện này không phải là một ước mơ suông, tại vì đứng sau lưng của lời cầu nguyện đó là một sự thực tập: Sự thực tập trì tụng kinh chú, và thực tập chánh niệm. Thành ra lời cầu nguyện này không hòan tòan căn cứ trên tha lực. Nó căn cứ trên tự lực. Và ta biết rằng khi không có tự lực thì cũng không có tha lực.

Trong bài hồi hường Tiêu Trừ Nghiệp Chướng có câu:
Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não
Nguyện đắc trí tuệ chơn minh liễu

Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não, đó là một ước mơ, và mình đưa ước mơ ấy hướng về Bụt, để Bụt có thể giúp cho mình tiêu trừ được tam chướng, thóat ra khỏi những phiền não và đạt tới cái trí tuệ có thể thấy được chân tướng của sự vật

Khi đọc những câu kinh này chúng ta biết rằng đây không phải là chuyện khóan trắng cho một người ở ngòai ta. Chúng ta biết sở dĩ chúng ta mở miệng ra và đọc:

Nguyện tiêu tam chướng trừ phiền não,
Nguyện đắc trí tuệ chơn minh liễu,
Phổ nguyện tội chướng tất tiêu trừ,
Thế thế thường hành Bố Tát đạo,

là vì chúng ta đang thực tập theo những lời dạy của đức Thế Tôn, của các vị Bồ Tát, cho nên chúng ta mới có được cái thế đứng để có thể cầu nguyện như vậy. Như vậy là chúng ta đang phối hợp thế đứng của tự lực và thế đứng của tha lực.

Rõ ràng hơn nữa, chúng ta hãy nhắc lại một vài câu trong bài Đệ tử kính lạy, một bài tụng rất phổ biến ở Việt Nam, mà Phật tử người lớn cũng như các em trong Gia đình Phật tử đều thuộc lòng:

Đệ tử lâu đời lâu kiếp,
Nghiệp chướng nặng nề,
Tham, giận, kiêu căng,
Si, mê, lầm, lạc,
Ngày nay nhờ Phật,
Biết sự lỗi lầm,
Thành tâm sám hối.

Đó là một lời cầu nguyện hay không phải cầu nguyện? Không, đây mới chỉ là một sự soi chiếu, một sự soi gương để có được tuệ giác về sự thật đã xảy ra cho mình. Đệ tử lâu đời lâu kiếp, Nghiệp chướng nặng nề, Tham, giận, kiêu căng, Si, mê, lầm, lạc, Ngày nay nhờ Phật, Biết sự lỗi lầm, Thành tâm sám hối. Đó chỉ mới là sự hành trì, chưa phải là lời cầu nguyện. Đó mới là đem ánh sáng chánh niệm soi chiếu vào tình trạng của mình, để mình thấy rằng trong quá khứ mình có những vụng dại và lỗi lầm, và nay nhờ ánh sáng từ bi của Bụt mà mình thấy được những vụng dại và lỗi lầm đó, rồi mình quyết tâm sẽ không tiếp tục làm như thế nữa. Đó chỉ mới là sự thực tập.

Thề tránh điều dữ, Nguyện làm việc lành (bản chữ Hán là Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành.) Những câu này là để ghi nhận rằng nhờ thấy được giáo lý của Bụt người hành giả nguyện áp dụng giáo lý ấy vào cuộc sống. Kế đến mới là câu cầu nguyện:

Ngưỡng trông ơn Phật,
Từ bi gia hộ,
Thân không tật bệnh,
Tâm không phiền não.

Tu tập cũng như cầu nguyện, là để cho hai mặt của sự sống của mình là thân và tâm đều được an lành. Nhưng muốn Thân không tật bệnh, Tâm không phiền não là để làm gì? Không phải để chạy theo dục vọng, mà để:

Ngày ngày an vui,
Tu tập phép Phật nhiệm mầu,
Để mau ra khỏi luân hồi.

Ta cầu nguyện như vậy đó. Cầu cho thân không tật bẹnh, tâm không phiền não, là để hàng ngày có thể an vui tu tập phép Bụt nhiệm mầu mà thóat khỏi luân hồi; tu tập để đạt tời sự minh tâm kiến tánh mà độ thóat cho mọi chúng sanh. Đó là một lời đại nguyện.

Bài Đệ tử kính lạy là một bài tiêu biểu cho đạo Bụt. Cầu nguyện nhưng tất cả đều căn cứ trên hành trì tu tập của mình. Y vào tự lực nhưng cũng y vào tha lực, tại vì ta biết rằng nếu không có tự lực thì tha lực cũng không có. Ranh giới giữa tự và tha là cái mà mình phải quán chiếu. Chỗ nào là chỗ chấm dứt của cái tự và chỗ nào là chỗ bắt đầu của cái tha? Đó là một câu hỏi rất lớn, nó thuộc về câu hỏi thứ năm: Cầu ai? Ai là người mình cầu nguyện?

Trong đạo Bụt, có thể câu hỏi đó (Đối tượng cầu nguyện là của ai?) là câu hỏi căn bản. Nếu chúng ta tìm được lời giải đáp của câu hỏi này thì đối với những câu hỏi khác, chúng ta có thể giải quyết không khó khăn gì.

Trong truyền thống tu tập của người Phật tử, mỗi khi chắp tay lại trước đối tượng của sự lễ bái, chúng ta phải quán chiếu để biết mình là ai, và người ngồi hoặc đứng trước mặt mình mà mình sắp lạy là ai. Trước hết ta phải thấy giữa hai ta có liên hệ gì với nhau, giữa ta với Bụt có liên hệ gì với nhau, rồi ta mới nên lạy xuống.

Nếu anh tưởng rằng Bụt là một thực tại hòan tòan biệt lập với anh, không dính líu gì tới anh cả, anh đứng ở dưới này, còn Bụt ngồi ở trên kia, rồi anh lạy xuống, thì cái lạy của anh không đúng chánh pháp, tại vì cái lạy của anh căn cứ trên một tà kiến gọi là ngã. Bụt có một cái ngã riêng biệt, hòan tòan khác với anh, và anh có một cái ngã riêng biệt hòan tòan khác với Bụt. Cái lạy đó là cái lạy mê tín!

Khi đứng chắp tay trước đức Thế Tôn, mình phải quán tưởng. Vì cái hình tượng dù làm bằng đồng, bằng ciment, bằng ngọc thạch hay bằng kim cương, cũng đều không hẳn là đức Thế Tôn. Đó chỉ là biểu tượng mà thôi. Tượng đó giống như có mặt ở ngòai ta, nhưng đức Thế Tôn thì không phải như vậy. Đức Thế Tôn hay Bồ Tát Quan Thế Âm không phải là những thực tại nằm ngòai ta như là một tượng đá hay một tượng đồng. Cho nên để tránh thóat, để đừng bị kẹt vào cái quan niệm sai lầm ngã chấp của sự kính lạy, chúng ta phải quán tưởng.

Chúng ta bắt đầu sự quán tưởng bằng câu Năng lễ sở lễ tánh không tịch. Nếu mình là một chú bé 16 tuổi, mới đi tu, đọc câu đó trước khi lạy xuống, thì mình chưa hiểu được nghĩa lý của nó. Nhưng vì thầy dạy mình phải học thuộc câu đó, cho nên mình học để đọc trước khi lạy vậy thôi. Có thể là 10 năm hay 20 năm sau, mình mới có tuệ giác để đọc câu này một cách sâu sắc.

Năng lễ sở lễ tánh không tịch, có nghĩa là người lạy và người được lạy, cả hai đều có tánh cách trống rỗng. Một tính hữu Cơ Đốc giáo nà nghe điều này thì có thể sẽ rất lấy làm lạ, và có thể rùng mình! Tại sao một tín đồ mà lại dám nói với vị giáo chủ của mình: Ngài là rỗng, Ngài không có một cái ngã riêng biệt?

Đúng vậy câu này có nghĩa là thể tính của Bụt và của chúng sanh, đều là rỗng, đều là lặng. Hòa thượng Thích Thiện Siêu dịch câu này là: Phật, chúng sanh tánh thương rỗng lặng. Nhưng dịch ra tiếng Việt như thế rồi, đọc mình vẫn không hiểu như thường! Trong cuốn "Yêu thương theo phương pháp Bụt dạy" chúng ta có một bãn dịch ý của bài Quán tưởng về lạy này. Người lạy và người được lạy, cả hai đều không có bản chất riêng biệt. Mình và Bụt không phải là hai thực thể riêng biệt. Mình ở trong Bụt và Bụt ở trong mình, phải thấy cho được điều đó khi lạy xuống.

Đây là một điểm rất đặc biệt của đạo Bụt. Những hạt giống của tuệ giác này có thể có mặt trong truyền thống của Cơ Đốc giáo, và trong các tôn giáo khác, nhưng đã không biểu lộ ra một cách quá rõ rệt như trong đạo Bụt.

Năng lễ là người lạy, Ce lui qui fait la prosternation. Sỡ lễ là người được lạy, Ce lui qui recoit la prosternation. Cả hai dều rỗng ruột, nghĩa là cả hai đều không có một cái ngã riêng biệt. Hai ta có dính líu tới nhau.

(Tiếp theo: Cầu nguyện cho mình; cầu nguyện cho người)

Udambara
02-07-2009, 2:10 pm
CẦU NGUYỆN CHO MÌNH

Mùa hè năm rồi có một thiền sinh bị bệnh, đến Làng Mai để thực tập. Trong cơ thể của người đó có những tế bào đang mọc lên một cách lộn xộn. Khi những tế bào đang mọc lên không có quy củ, mình gọi đó là ung thư. Có thể ta bị ung thư vì nếp sống của ta hàng ngày không được chỉnh đốn lắm. Lo lắng quá nhiều, sống không có chừng mực, ăn uống không điều độ.

Sư cô Chân Không đã dạy cho thiền sinh ấy phương pháp cầu nguyện. Trước hết là cầu ông chú và cầu bà ngọai của cô ta, ví sau khi nói chuyện với vị thiền sinh này, sư cô biết rằng người đó có một ông chú và một bà ngọai sống rất lâu, sống đến 94, 95 tuổi. Cho nên sư cô nói: Đạo hữu có thấy không? Những tê bào trong ông chú, trong bà ngọai rất mạnh, rất khỏe, vì vậy cho nên đạo hữu phải kêu cầu tới ông chú và bà ngọai: Ông chú ơi, đến giúp con với, bà ngọai ơi, đến giúp con với!

Phải cầu nguyện như vậy vì tại trong cơ thể mình có ông chú, có bà ngọai. Điều này là điều có thật. Nếu mình không có thì bà ngọai cũng không có, nếu bà ngọai không có thì mình cũng không có. Bà ngọai và mình là hai thực thể tương tức với nhau. Những tế bào rất tốt của ông chú và bà ngọai hiện đang có mặt trong mình, và mình phải kêu gọi chúng lên để giúp mình. Tuy rằng ông chú hiện đã khuất núi và bà ngọai hiện đã không còn nữa, nhưng những tê bào của họ vẫn còn có mặt trong mình, nghĩa là họ còn có mặt trong cơ thể mình. Vì vậy mà khi mình kêu gọi ông chú, kêu gọi bà ngọai, thì mình thầy rõ mình và ông chú là một, mình và bà ngọai là một.

Hôm đó vị đạo hữu kia thực tập rất thành khẩn, đã thực tập với một niềm tin. Niềm tin này không phải căn cứ trên sự mê tín, trên cái giả tưởng, tại vì người đó đã thấy được một cách rất rỏ ràng, rất khoa học là mình có khả năng của ông chú, mình cũng có khả năng của bà ngọai, nhưng tại mình làm ăn như thế nào đó mà bây giờ tình trạng lại sanh ra như thế này! Điều quan trọng là mình phải chỉnh đốn nếp sống hằng ngày của mình lại trong khi mình cầu nguyện ông chú và bà ngọai.

Sư cô Chân Không chỉ cần dạy trong vòng 15 phút mà người đó đã đạt tới một niềm tin rất lớn, một chánh tín, và sự cầu nguyện của người đó đã được đặt trên nhận thức trí tuệ chứ không phải trên mê tín, dị đoan.

CẦU NGUYỆN CHO NGƯỜI

Tối hôm qua trong khi ngồi thiền, tôi có gởi năng lượng của tôi cho sư chị Đàm Nguyện ở Hà Nội.

Khi thực tập từ bi quán thì mình thực tập tình thương, cho nên sự truyền năng lượng này là một hình thức cầu nguyện. Chuyện sư chị lành bệnh hay không lành bệnh, là chuyện khác. Khi trái tim mình tràn đầy yêu thương (sự yêu thương của một vị thầy, sự an lạc và vững chãi của vị thầylà một lọai năng lượng có thật), trong giây phút ấy mình gửi cái năng lượng cho người học trò, đó mới là vấn đề quán yếu. Người học trò của mình có biết hay không biết, đều đó không quan trọng lắm. Đều quan trọng là chỗ cái năng lượng đó nó có, và cái ý chí, lòng thương yêu, lòng ưu ái đó nó có, và tất cả những năng lượng đó đã được gửi đi.

Như vậy thì khi cái bản chất của sự thương yêu, của lòng tư bi có mặt trong ta, và nếu bản chất đó được gửi đi, thì đó chính là một sự cầu nguyện. Hành động như vậy, trước hết mình thấy trong lòng mình có một sự thay đổi, thì sự cầu nguyện đó đã bắt đầu có kết quả, kết quả ngay trong lòng của mình. Còn sư chị nhận được cái năng lượng đó, sư chị lành bệnh ngày hôm nay, hay đợi đến 30 năm sau mới lành, cái đó tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác. Nếu sư chị sống trong thanh thản, sống không sợ hãi, sư chị tiếp tục đi thiền hành, sư chị tiếp tục thở trong chánh niệm, thì cái hiệu quả của sự cầu nguyện sẽ biểu lộ một cách mau chóng hơn, chuyện đó sẽ xảy ra, dù sư chị biết hay không biết rằng bên này tôi có cầu nguyện cho sư chị.

thien thu 2
21-12-2009, 5:26 am
Thân gởi Udambara,

Thông qua các bài viết và trích dẫn về cầu nguyện của Thiền sư Thích Nhất Hạnh , tôi thật sự ngưỡng mộ bạn về việc chia sẻ chuyện …cầu nguyện nầy! Và cũng rõ bạn là một phật tử thuần thành, rất rành về thủ tục cầu nguyện của Phật tử.

Tôi mạo muội bài tỏ thêm một … “tầm nhìn minh triết” về cầu nguyện như sau:
1. đối tượng cầu nguyện: cầu bất cứ “đấng” nào mà mình có niềm tin thật sự, không phải tin vào tượng mà mình đã nhớ khi viếng một cơ sở tôn giáo nào đó.
2. điều cầu nguyện cần được rõ ràng cụ thể, không cầu nguyện chung chung, phân hai, được cũng tốt mà không được cũng không sao (!);
3. khi thành tâm cầu nguyện là ta đã “biết và tin” là…mình đã bất lực, tức khóa chặc cái “kho kinh nghiệm, kiến thức” của cái đầu , không cho “nó” suy nghĩ nữa, cho nên chúng ta đang sử dụng “cái thể vô tướng là ông PHẬT của mình”, thì cử để cho Phật tánh làm việc theo cách riêng của “nó”, tức vận dụng sự sống trực tiếp của thân tứ đại trong sự nhiệm mầu của tạo hóa”;
4. không “muốn” thấy được kết quả, vì làm thế thì cái đầu suy nghĩ sẽ làm việc bằng cách vào kho kinh nghiệm để “ra lịnh” cho thượng đế phải làm theo nó , như thầy Đáng vẫn hay nói! Dù là cầu nguyện cho chính mình hay cho người khác thì kết quả đạt được tức khắc là …sự an tâm và do vậy cái tính sáng tạo của Phật tánh có thể hoạt động giúp ….cái đầu ta có thể tìm được giải pháp cho lời nguyện cầu; mọi thứ khác, tôi xin lập lại….“qu’est cera cera , whatever will be will be....”
5. tôi không có ‎‎bài bác ai cả , nhưng thực chất các thủ tục và lời cầu nguyện của các tôn giáo cũng chỉ nhắm vào tạo “đức tin thật tướng” của người cầu nguyện mà thôi ! Cũng không cần luận bàn về …cơ chế cầu nguyện vì đã là cầu nguyện thì không thể dùng cái ĐẦU SUY TƯ
để luận bàn !

Mạo muội góp vài lời gọi là … “ tầm nhìn minh triết” ‎thôi mà….


Thiên thu

thien thu 2
21-12-2009, 5:49 am
Thân gởi Udambara,

Thông qua các bài viết và trích dẫn về cầu nguyện của Thiền sư Thích Nhất Hạnh , tôi thật sự ngưỡng mộ bạn về việc chia sẻ chuyện …cầu nguyện nầy! Và cũng rõ bạn là một phật tử thuần thành, rất rành về thủ tục cầu nguyện của Phật tử.

Tôi mạo muội bài tỏ thêm một … “tầm nhìn minh triết” về cầu nguyện như sau:
1. đối tượng cầu nguyện: cầu bất cứ “đấng” nào mà mình có niềm tin thật sự, không phải tin vào tượng mà mình đã nhớ khi viếng một cơ sở tôn giáo nào đó.
2. điều cầu nguyện cần được rõ ràng cụ thể, không cầu nguyện chung chung, phân hai, được cũng tốt mà không được cũng không sao (!);
3. khi thành tâm cầu nguyện là ta đã “biết và tin” là…mình đã bất lực, tức khóa chặc cái “kho kinh nghiệm, kiến thức” của cái đầu , không cho “nó” suy nghĩ nữa, cho nên chúng ta đang sử dụng “cái thể vô tướng là ông PHẬT của mình”, thì cử để cho Phật tánh làm việc theo cách riêng của “nó”, tức vận dụng sự sống trực tiếp của thân tứ đại trong sự nhiệm mầu của tạo hóa”;
4. không “muốn” thấy được kết quả, vì làm thế thì cái đầu suy nghĩ sẽ làm việc bằng cách vào kho kinh nghiệm để “ra lịnh” cho thượng đế phải làm theo nó , như thầy Đáng vẫn hay nói! Dù là cầu nguyện cho chính mình hay cho người khác thì kết quả đạt được tức khắc là …sự an tâm và do vậy cái tính sáng tạo của Phật tánh có thể hoạt động giúp ….cái đầu ta có thể tìm được giải pháp cho lời nguyện cầu; mọi thứ khác, tôi xin lập lại….“qu’est cera cera , whatever will be will be....”
5. tôi không có ‎‎bài bác ai cả , nhưng thực chất các thủ tục và lời cầu nguyện của các tôn giáo cũng chỉ nhắm vào tạo “đức tin thật tướng” của người cầu nguyện mà thôi ! Cũng không cần luận bàn về …cơ chế cầu nguyện vì đã là cầu nguyện thì không thể dùng cái ĐẦU SUY TƯ
để luận bàn !

Mạo muội góp vài lời gọi là … “ tầm nhìn minh triết” ‎thôi mà….


Thiên thu

thien thu 2
21-12-2009, 5:52 am
Gủi admin,
Vui lòng gở bỏ bớt bài vì dùng PC ...loại phản ứng chậm quá nên thấy chưa "up" và đã "enter" nhầm 2 lần !

Th.Thu

kthanhvan
22-12-2009, 2:12 am
Gửi Udambara, phương pháp cầu nguyện được đề cập trong bài post "Ta là gì? của Luciola http://www.ue-global.com/showthread.php?t=1077 . Đã quá rõ ràng rồi, không còn gì lấn cấn hoài nghi nữa đâu. Cứ thử tập xem bạn sẽ biết ngay mà :D

tuanvu_quynh1949
22-12-2009, 9:34 am
Những bí ẩn của lời nguyện cầu



Noel là ngày lễ của những người theo đạo Thiên Chúa nhưng vào ngày này bất kỳ ai, bất cứ tôn giáo nào cũng đều háo hức đón chào như một dịp để trang hoàng nhà cửa và sum họp gia đình. Khi tiếng chuông của đêm Thánh vang lên, dù không ngồi trong nhà thờ nhưng mỗi người đều hướng về đấng tối cao hay một nơi xa xăm nào đó để cầu mong những điều tốt đẹp.

Cầu nguyện có mang lại tác động nào không?

Thượng đế có lắng nghe lời cầu nguyện của loài người chăng? Rất nhiều người cầu nguyện mỗi ngày. Tuy nhiên, không ai biết được sao chỉ có một số rất ít người được đáp ứng.

Chẳng hạn như bà Hân đã ngưng không cầu trời phật cho trúng vé số từ hai năm qua. Nhưng khi em gái bà mắc bệnh cần giải phẫu thay thận cho, bà bắt đầu cầu nguyện lại, và một năm sau thì có người hiến thận cho cô em. Người hiến thận chính là một cô bạn làm chung, cảm động vì lời cầu nguyện của bà, nên cô đi thử thận, và lạ thay, lại vừa thích hợp với cô em gái của bà Hân. Giải phẫu thành công, cô em bà Hân được cứu. Có phải là một mầu nhiệm nhờ sự cầu nguyện chăng? Hay chỉ là sự trùng hợp
Một nữ ký giả tại thành phố Thiên thần (Los Angeles, Mỹ) vẫn còn run rẩy khi kể lại câu chuyện 20 năm về trước. Lúc đó trời đã khuya, cô đang đi bộ về nhà trong một con hẻm nhỏ ở NewYork. Bất chợt, cô nghe có tiếng chân đi theo mình. Một gã côn đồ đã túm cô lại, thắt chặt chiếc khăn choàng trên cổ cô, và chụp lấy quần cô. Cũng trong thời gian đó, bà mẹ đang ngủ ở nhà bỗng thức giấc, chợt lo sợ cho cô con gái mình và quỳ xuống cầu nguyện. Bà cầu nguyện suốt 15 phút xin Thượng đế bảo vệ con gái mình khỏi tai ương nào đó. Tên hiếp dâm đang tấn công người con gái đột nhiên ngưng lại, ngẩng đầu lên, rồi đột nhiên bỏ đi. Ở nhà bà mẹ cũng cảm thấy an tâm như là được Thượng đế lắng nghe lời cầu nguyện và bà đi ngủ lại.

Trùng hợp? May mắn? Hay có sự can thiệp của bề trên? Người mẹ sùng tín và cô gái đều tin rằng có sự can thiệp của Thượng đế và tên hiếp dâm kia rõ ràng là Quỷ và bị đuổi đi.

Cầu nguyện là cả một sự huyền bí. Đối với người có lòng tin, thì không có gì nghi ngờ cả. Nhưng không ai chứng minh được điều đó rõ ràng. Người Mỹ rất thích cầu nguyện. Có đến 54% người lớn mỗi ngày cầu nguyện, và 29% cho biết họ cầu nguyện hơn một lần mỗi ngày. Trong số đó, 87% tin là Thượng đế đã trả lời họ ít nhất là một lần trong thời điểm nào đó.

Họ cầu nguyện những gì? Đủ thứ. Theo thăm dò, 82% người được hỏi cho biết họ cầu nguyện cho sức khoẻ hoặc sự thành công của mọi người trong gia đình, 75% thì xin cho có sức mạnh vượt qua sự yếu đuối nào đó, 36% cho biết không bao giờ cầu xin được giàu có hoặc thành công.

Ở Mỹ, người dân cầu nguyện rất nhiều. Người ta cho rằng, chúa Giê-su thường nhắc nhở tín đồ phải cầu xin cùng Thượng đế: "Hãy xin sẽ nhận, tìm sẽ thấy, và gõ cửa sẽ mở cho ngươi". Bằng cách đó, hàng triệu người Mỹ vừa tìm vừa kiếm.

Bằng cách nào mà biết sự đáp ứng của Thượng đế? Đó là vấn đề có nhiều tính cách tôn giáo. Câu trả lời tuỳ thuộc vào lòng tin. Nếu tin thì không cần bằng chứng. Nếu không tin, thì dù có chứng cớ cũng không đủ. Đối với những người không tin, cầu nguyện là một chuyện điên rồ, tin Thượng đế chỉ để cầu xin là một hình thức điên rồ nhất.

Có những người khác vẫn tin Thượng đế, nhưng không tin và kết quả của việc cầu nguyện, 54% những người không tin rằng Thượng đế sẽ đáp lời cầu nguyện, cho rằng uy lực của ngài không phải làm việc đó. Tuy vậy, có đến 82% tuy không nghĩ là Thượng đế đáp ứng lời cầu nguyện, vẫn giữ niềm tin vào Thượng đế. Họ lập luận rằng, sự quan tâm của Thượng đế đến loài người, nếu có, không đợi gì đến cầu nguyện. Các em bé hồn nhiên chơi đùa ngoài sân không cầu nguyện gì, có được ơn trên che chở chăng? Bởi vậy, Thượng đế không phải chỉ che chở quan tâm đến những người cầu nguyện nếu đứng theo quan điểm Thượng đế là đấng tác tạo ra toàn thể loài người.

Người Việt cầu nguyện như thế nào?

Trước những khó khăn trong cuộc sống, nhiều người Việt vẫn thường có thói quen cầu nguyện hoặc đến nhà thờ. Họ làm như thế đôi khi không phải để cầu xin Thượng đế đưa đường, dẫn lối cho họ mà như là một liệu pháp tinh thần, giúp họ có niềm tin vào một cái gì đó rất đỗi linh thiêng và hơn cả là tạo niềm tin vào chính bản thân mình.

Thiên Bảo, 35 tuổi, chia sẻ: "Không chỉ vào đêm Noel, những ngày cuối tuần, ngày lễ tôi cũng thường đến nhà thờ cầu nguyện. Bước vào nhà thờ, không khí linh thiêng làm tâm hồn như được gỡ bỏ mọi phiền muộn. Tôi cũng thường hay xưng tội trước chúa. Nếu làm việc có lỗi, được xưng tội, cảm giác tội lỗi được giảm bớt: "Đó cũng là tâm sự của nhiều người khi bước chân vào nhà thờ, không phải là mê tín mà là lòng tin.

Mỗi người có cách cầu nguyện và tôn thờ cúa một cách khác nhau. Chị Thanh Lan ở quận Bình Thạnh cho biết, mặc dù theo đạo Thiên Chúa nhưng chị ít đến nhà thờ vì quá bận rộn với công ty và gia đình. Theo chị, đức tin là ở tại lòng mình. Không đến nhà thờ thường xuyên nhưng chị vẫn cầu nguyện trước bàn thờ tại nhà. Dù không gặp bế tắc hay khó khăn gì nhưng hàng ngày chị vẫn cầu nguyện. Chị nói: "Tôi cầu nguyện cho mọi việc suôn sẻ. Không biết bề trên có nghe thấu những lời cầu nguyện của tôi không nhưng tôi thấy yên tâm và tự tin khi làm việc".

Mọi người thường cầu nguyện và cầu nguyện nhiều hơn khi trong đời sống xuất hiện nhiều thất vọng, bế tắc. Họ thường tìm cách giải toả stress và buồn phiền hiệu quả bằng cách đi nà thờ cầu nguyện. Nhiều người trong số đó cho rằng, họ không có thói quen tâm sự, kêu than buồn chán với người thân hay bạn bè vì không muốn mang phiền cho người khác, vì ai cũng có những lo toan trong cuộc sống. Vì thế, họ thường trải lòng mình với đấng tối cao.

Ngày nay, cầu nguyện không chỉ dành riêng cho người theo đạo. Vào ngày Noel, mọi người tập trung đông đúc trong nhà thờ để nghe những lời thuyết giảng của cha và để nguyện cầu những điều tốt đẹp trong năm mới. Có thể dễ dàng nhận thấy, những gương mặt háo hức đón giáng sinh không chỉ là những con chiên ngoan đạo mà cả những người "ngoại đạo". Họ gặp nhau ở một điểm là cùng gửi gắm ước mơ vào những lời cầu nguyện. Hình như khi cầu nguyện người ta thường tự nói với lòng: thượng đế sẽ nghe được những điều đó.

Cầu nguyện đã đem lại cho bạn những gì? Câu trả lời là ở mỗi người và có lẽ cũng không sai khi cho rằng, khi bạn cầu nguyện để xua tan mọi góc tối, tìm kiếm sự thanh thản, thì cũng là để mang bình minh đến trái tim bạn, tìm kiếm những niềm vui. Nhưng nếu bạn chỉ có thể khóc, lời cầu nguyện sẽ khích lệ bạn không ngừng, cho đến khi bạn mỉm cười. Vậy nên, dù có mục đích gì đi nữa, điều cuối cùng mà bạn có thể nhận được khi nguyện cầu chính là sự bình yên, thanh thản và nhẹ nhõm trong tâm hồn.

Theo VnExpress

nhatthuong54
22-12-2009, 4:50 pm
Hãy cầu nguyện, sẽ linh ứng! Và nên chú ý : phải cầu nguyện với cả trái tim mình.

Luciola
23-12-2009, 9:34 pm
Thượng đế có lắng nghe lời cầu nguyện của loài người chăng? Rất nhiều người cầu nguyện mỗi ngày. Tuy nhiên, không ai biết được sao chỉ có một số rất ít người được đáp ứng.
.............
Trùng hợp? May mắn? Hay có sự can thiệp của bề trên?
.............
Cầu nguyện là cả một sự huyền bí. Đối với người có lòng tin, thì không có gì nghi ngờ cả. Nhưng không ai chứng minh được điều đó rõ ràng. Người Mỹ rất thích cầu nguyện. Có đến 54% người lớn mỗi ngày cầu nguyện, và 29% cho biết họ cầu nguyện hơn một lần mỗi ngày. Trong số đó, 87% tin là Thượng đế đã trả lời họ ít nhất là một lần trong thời điểm nào đó.


Quả thật, ở căn cơ trình độ của chúng ta, khó mà hiểu được về sự linh ứng của lời cầu nguyện.

Có lần Luciola hỏi một người bạn là người Thiên Chúa giáo rằng: "Hai đội banh tranh giải World Cup trước khi ra sân thi đấu đều cầu nguyện Chúa, vậy Chúa sẽ nghe theo lời cầu nguyện nào?" Anh bạn ấy là người tu xuất (đã từng đi tu và đã trở lại đời sống bình thường), rất giỏi giáo lý, thuộc Kinh Thánh và tự cho là mình hiểu nhiều về tôn giáo của mình, nhưng anh ấy vẫn không thể giải thích về sự linh ứng của lời cầu nguyện.
Vậy, những điều kiện nào là cần để cho một lời cầu nguyện được linh ứng? Tâm của người cầu nguyện, ân phước đã đủ để có thể kết nối được với thần linh, hay cần phải có thêm những điều kiện khác? Cho nên, để một người luôn có thể luôn có được những lời cầu nguyện linh ứng, đó hẳn phải là người đã có thể kiểm soát tâm mình để bản ngã không thể nổi lên sau nhiều lần được linh ứng khi cầu nguyện.

Có thể đó là lý do vì sao học viên nhân điện có người trị bệnh thành công, có người không? Cũng xin nói thêm là khi truyền điện trị bệnh cũng là khi hành giả nhân điện rơi vào trạng thái siêu thiền định, trở về trạng thái tâm vô niệm để hoàn toàn tập trung cho việc truyền điện. Đó là lúc mình hòa nhập hoàn toàn vào dòng năng lượng có tác dụng tái tạo của vũ trụ này. Do đó, kết nối này có trọn vẹn hay không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả trị bệnh. Hoặc khi mình chưa đạt được những kết quả ở các cấp lớp như thầy Đáng dạy, mình có thể nghi vấn rằng mình chưa thật sự rơi vào trạng thái siêu tỉnh thức để kết nối với dòng năng lượng kỳ diệu đó. Điều này đòi hỏi công phu luyện tập, sự thanh nhẹ của cơ thể. Một lần nữa, xin nhắc lại rằng, sự thanh nhẹ của cơ thể chỉ có thể có được khi ta không còn ham muốn. Thực chất, đây cũng là kết quả của công phu luyện tập để kiểm soát và loại bỏ mọi ham muốn, đạt được trạng thái siêu tỉnh thức và lọt vào được không gian minh triết. Đồng thời, hành giả nhân điện cũng phải kiểm soát không để bản ngã chế ngự sau nhiều lần trị bệnh thành công. Nếu không, trạng thái tâm sẽ trở lại như trước mà dẫn đến hiệu quả trị bệnh giảm dần.

tuanvu_quynh1949
05-03-2010, 10:24 am
SỰ CẦU NGUYỆN.

Không có ai nghe bạn cầu nguyện.Sự cầu nguyện của bạn chỉ đơn giản là độc bạch,bạn đang cầu nguyện với bầu trời trống rỗng.Không có ai đến để thưởng cho bạn vì những lời cầu nguyện của bạn-nên nhớ điều đó .Nếu bạn thật sự muốn cầu nguyện là gì thì chính cầu nguyện là phần thưởng của nó.Không có ai khác tặng thưởng cho bạn,phần thưởng cũng không có đó trong tương lai,không phải cõi bên kia.
Nhưng chính cầu nguyện như vậy là hiện tượng đẹp đến mức ai mà quan tâm đến tương lai,ai mà quan tâm về phần thưởng ? đó là thói hám danh lợi,là ý tưởng về thưởng công.Trong chisng cầu nguyện có lể hội ,nó mang đến niềm vui và nhập định tuyệt vời ,đến mức con người cầu nguyện vì mục đích của người cầu nguyện.Con người không cầu nguyện vì nổi sợ và con người không cầu nguyện vì thói hám danh lợi .Con người cầu nguyện bởi vì họ thích điều đó .Con người thậm chí không bận tâm về việc có Thượng Đế hay không .
Nếu bạn thích nhảy múa,bạn không hỏi có Thượng Đế hay không .Nếu bạn thích nhảy múa ,chỉ đơn giản là nhảy múa , có ai đó đang nhìn nhảy múa từ trên trời hoặc không thì đó cũng không phải là mối quan tâm của bạn .Những ngôi sao mặt trời và trăng sẽ thưởng cho bạn vì điệu nhảy của bạn ,bạn đừng quan tâm .Nhảy múa là đủ để thưởng cho chính nó.Nếu bạn thích ca hát ,bạn ca hát,ai đó nghe hoặc không thì cũng không ý nghĩa gì.
Cho nên hãy là cầu nguyện .Đó là nhảy múa,là ca hát ,là âm nhạc ,là tình yeu thương .Bạn thích điều đó và đó là tất cả .Cầu nguyện là phương tiện và cầu nguyện là mục đích .Mục đích và phương tiện không riêng biệt -.Vậy thì chỉ bạn biết cầu nguyện là gì.
Khi tôi nói cầu nguyện ,tôi ngụ ý sự cởi mở với Thượng đế .Không phải là bạn phải nói một cái gì đó.không phải là bạn phải hỏi một cái gì đó mà chỉ là sự cởi mở sao cho nếu Thượng Đế muốn trao tặng một cái gì đó thì bạn đang sẵn sàng.Chờ đợi sâu sắc nhưng không ước mong - đó là điều bạn cần .Mong đợi gấp gáp-cứ như một cái gì đó sẻ xuất hiện ở bất kỳ thời điễm nào .Bạn đang hồi hộp bởi khả năng của điều chưa biết nhưng bạn không có bất kỳ ước mong nào.Bạn không nói rằng điều này sẻ xuất hiện hoặc điều đó sẽ không xảy ra.Khi bạn yêu cầu ,cầu nguyện bị sai lạc.
Khi bạn không yêu cầu ,khi bạn chỉ đơn giản là giữ nguyên tĩnh lặng nhưng cỏi mở ,sẵn sàng tới bất kỳ đâu ,thậm chí sẵn sàng cho cái chết,khi bạn chỉ đơn giản là trong trạng thái đón nhận,thụ động ,tinh thần chào đón ,vậy thì cầu nguyện xuất hiện .
Cầu nguyện không phải là một cái gì đó mà con người có thể làm -nó không có liên quan với làm .Nó không phải hành động hoặc hoạt động -nó là trạng thái tâm trí.
Nếu bạn muốn nói,hãy nói ,nhưng nên nhớ ,lời nói của bạn sẽ không ảnh hưởng đến tồn tại .Nó sẽ ảnh hưởng đến bạn ,và điều đó có thể là tốt ,nhưng cầu nguyện sẽ không thay đổi tâm trí của Thượng Đế .Nó có thể thay đổi bạn ,nhưng nếu nó không thay đổi bạn vậy thì nó là trò bịp bợm.Bạn có thể liên tục cầu nguyện trong nhiều năm ,nhưng nếu nó không thay đổi bạn thì hãy bỏ rơi nó,quẳng nó đi ,nó là rác rưởi ,đừng mang nó thêm nữa.
Cầu nguyện sẽ không thay đổi Thượng Đế .Bạn luôn nghĩ rằng nếu bạn cầu nguyện ,tâm trí Thượng Đế sẽ thay đổi .Người sẽ có nhiều hứa hẹn hơn .Người sẽ một chút mách nước cho bạn .Không có ai lắng nghe bạn .Bầu trời bao la này không thể lắng nghe .Bầu trời bao la này có thể cùng bạn nếu bạn cùng nó-không có cách nào khác để cầu nguyện .
Tôi cũng khuyên cầu nguyện ,nhưng cầu nguyện nên là hiện tượng năng lượng ,không phải là hiện tượng người mộ đạo -và-Thượng Đế,mà là hiện tượng năng lượng
.
Bhagwan Shree Rajneesh (Trích Sách Cam)