Click here to translate
Old 03-02-2012, 4:08 pm  
tuanvu_quynh1949
Senior Member
 
tuanvu_quynh1949's Avatar
 

Default
KHOA HỌC TÂM LINH NHÂN ĐIỆN.

LỜI TỰ SỰ CỦA MEKONG.

TÌNH YÊU CUỘC SỐNG (tt)

Chương 5
NIỀM VUI CUỘC SỐNG

Mê Kông - dòng sông tuổi thơ của lòng ta

Hỏi: Sinh thành – bảo tồn – hủy diệt là một quy luật tự nhiên làm con người luôn sợ hãi lo lắng không chỉ cho cuộc sống vốn mong manh của riêng mỗi con người, mà cả số phận của trái đất và vũ trụ. Làm thế nào có thể minh giải cho quy luật tự nhiện nghiệt ngã này?

Trả lời: Đúng như tinh thần của câu hỏi thú vị này, sinh thành – bảo tồn – hủy diệt là một quy luật tự nhiên. Nhân loại bế tắc chí ít cả gần ba ngàn năm nay để trải nghiệm và nhận biết về quy luật này nhưng chưa có câu trả lời thỏa đáng. Các tôn giáo cũng mắc kẹt và luôn gắn nó với sức mạnh của thần thánh và các khái niệm về vị cứu tinh nhân loại ra đời với những cái tên cụ thể tùy vào tin ngưỡng của họ. Điều đó cũng dễ thương cho sự ngây thơ của tư duy nhân loại.
Đấng tự nhiên ở cõi trời xa đưa đại lượng thời gian vào đại càn khôn như là một sáng tạo vĩ đại của Ngài, nhằm mở mang vũ trụ và phát triển sự sống của muôn loài vạn vật. Đại lượng này là cơ sở năng lượng cho định luật tuần hoàn trong vũ trụ. Bất kể vật thể, sinh vật nào sống trong vũ trụ đều được kiểm soát chặt chẽ bởi định luật tuần hoàn thời gian. Nói dễ hiểu là vạn vật muôn loài diễn thế tuần hoàn theo thời gian. Sinh thành, bảo tồn và hủy diệt là chùm ba của diễn thế mà quy luật này thể hiện. Thời gian và năng lượng ẩn đi kèm của nó là cơ sở cho sự biến đổi tuần hoàn. Ngay trong từng hơi thở của con người cũng mang tính chất này. Hít vào là sinh, trước lúc thở ra có điểm lặng là bảo tồn và nhịp thở ra là kết thúc.
Vì sao thời gian lại có sức mạnh sinh diệt như vậy? Vì đại lượng này mang năng lượng ẩn tự nhiên, năng lượng toàn năng toàn thiện, đang vận hành sức sống muôn loài vạn vật. Câu hỏi muôn thuở vẫn là “lực lượng vô hình nào điều khiển vũ trụ và muôn loài thông qua quy luật tuần hoàn này?”. Bản chất của thời gian và năng lượng ẩn chứa trong đại lượng này mang tính tuần hoàn, lặp đi lặp lại. Người ta sợ hãi vì kết thúc chu kỳ tự nhiên này là hủy diệt và chết. Vì tư duy phân mảnh nên “sinh” thì mừng, tử thì thất vọng và quy luật tự nhiên này bị coi là nghiệt ngã và đó là nhận thức sai lạc đáng tiếc. Muốn hết sợ và sống thảnh thơi yêu đời chỉ còn một cách duy nhất là nhận biết đầy đủ sự thật về nó.
Sự thật đó là gì? Thời gian mang năng lượng ẩn tự nhiên và không gian ba chiều vật chất là sự lắng đọng của năng lượng ẩn tự nhiên để tạo ra trái đất và vũ trụ vật chất mà chúng ta được biết, con người có thể cân đo đong đếm được. Tuy vậy, vật chất không chỉ mang đặc tính vô hồn “vô tri vô giác” mà vật chất còn mang năng lượng ẩn tự nhiên, vật chất cũng mang tính thiêng liêng và có hồn của riêng nó. Có một câu thơ được gọi là đáng nhớ ở Việt Nam rằng “khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Câu thơ này bị chậm pha và con người luôn chậm pha. Tứ trước là tư duy vật chất vô hồn và tứ sau là sự chậm pha, nhưng vẫn còn nhận ra khi đã muộn.
Sự sống và ý nghĩa của nó là tình yêu con người, quê hương đất nước và sự tương hợp của lòng người với đất Mẹ. Đây là điểm mới trong nhận thức của nhân loại về thời gian và không gian. Tới một ngày giờ nào đó, khi toàn nhân loại thức tỉnh thì hai khái niệm thời gian và không gian hết ý nghĩa riêng của nó và chỉ là một.
Thật vậy, vật chất không tồn tại vĩnh hằng mà nó luôn vận hành biến đổi nhưng năng lượng ẩn tự nhiên, năng lượng thời gian thì tồn tại mãi mãi. Trong vật chất vẫn ẩn chứa năng lượng đặc biệt mà con người có thể hiểu đơn giản như những cụm từ “hồn thiên sông núi” “địa linh” “đất tổ” hay các khái niệm khác tương tự. Khi con người mở tâm, giao hòa với tự nhiên thì nhận ra điều thiêng liêng kì thú rằng “con người là thành tố tự nhiên”, có cơ thể vật lý bằng da bằng thịt, có tâm hồn được coi là cơ thể tâm linh. Phần đa nhân loại chỉ nhận ra cơ thể vật lý của mình và từ chối cơ thể tâm linh. Đây là điều đáng tiếc và là nguồn cội của mọi sự đau khổ. Cơ thể tâm linh chính là tâm hồn cao quý của mình, mang giá trị thiêng liêng của cuộc sống và tồn tại vĩnh hằng. Cơ thể vật lý của các vị Phật hay người bình phàm đều bị tan rã, nhưng cơ thể tâm linh vẫn còn đó mãi với thời gian.
Sự sống vĩnh hằng tiềm ẩn trong năng lượng ẩn thời gian. Chính vì vậy đã nhiều lần vũ trụ hình thành và tan rã, vũ trụ mới ra đời, sự sống lại sinh sôi nảy nở theo chu kỳ thời gian.
Sinh thành là trạng thái lắng đọng năng lượng ẩn thành vật chất và vật chất có cơ sở từ năng lượng ẩn tự nhiên. Nguyên tử hay vũ trụ luôn thay hình đổi dạng và để tồn tại thì quá trình bảo tồn gây hiệu ứng. Đó là quá trình lưu giữ năng lượng ẩn trong vật chất và đây là ẩn số để con người ứng dụng trong đời sống hàng ngày. Ẩn số này đã được giải một phần như việc phát hiện ra năng lượng nguyên tử. Tiếc thay năng lượng này đã bị nằm trong tay những thế lực đen và trữ lượng của nó hiện nay đủ phá hủy trái đất nhiều lần. Hủy diệt là trạng thái chuyển hóa vật chất thành năng lượng ẩn hoàn toàn để rồi chu kì sinh mới được thiết lập. Năng lượng dù bất kì ở dạng gì cũng luôn trung tính. Người dùng năng lượng thì có mục đích, chính vì vậy khi dùng vào mục đích hòa bình thì năng lượng ấy mang lại lợi ích cho nhân loại, các thế lực đen sản xuất vũ khí nguyên tử để răn đe nhau thì năng lượng nguyên tử tiềm ẩn sự hủy diệt. Vậy thế lực nào vận hành sự sống và sự chết chóc cho trái đất này?. Ai cũng biết đó là mục đích của những người cầm giữ, sở hữu năng lượng nguyên tử và các dạng năng lượng khác. Các cuộc chiến tranh xung đột dù ở dạng gì cũng đều có lí do sâu xa “chiến tranh để sở hữu năng lượng”.
Ngày nay con người còn được biết thời gian cũng co dãn và nó đã minh chứng rằng năng lượng ẩn tự nhiên cũng chuyển dịch, “thay hình đổi dạng”. Vật chất và năng lượng ẩn tự nhiên như hình với bóng trong sự biển đổi, chuyển hóa trong không gian ba chiều. Đã có nhà khoa học nhận xét một cách tinh tế, đầy nhận biết rằng chưa bao giờ con người có thể cân đo chính xác được vật chất. Vận hành và biến đổi năng lượng ẩn hàm chứa trong vật chất đã xóa khái niệm “chính xác hoàn toàn” của nhân loại.
Hiểu biết sâu sắc chiều thứ tư, chiều thời gian là điều vô cùng khó khăn cho nhân loại trong xuốt chiều dài lịch sử ghi chếp được khoảng gần ba ngàn năm trở lại đây. Những ai sẵn sàng học, được biết với cụm từ ‘khai tâm mở trí” sẽ có tư duy rộng mở, phóng khoáng và đặc biệt với tình yêu cuộc sống thiết tha hỗ trợ cho nhận biết sự thật về thời gian. Họ sống phúc lạc từng giây từng phút vì họ biết ứng dụng năng lượng ẩn này vào đời sống hằng ngày.
Bạn có thể hỏi liệu còn có chiều không gian nào khác nữa, ngoài bốn chiều không gian đã được biết? Có chứ, tư tưởng và nhận biết của con người mở rộng đến đâu sẽ tiếp cận được chiều không gian tương ứng theo luật tự nhiên thứ hai của vũ trụ, luật “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. Luật thứ nhất là luật tuần hoàn thời gian đang nói ở câu hỏi này.
Vượt ra các khái niệm truyền thống “sinh thành – bảo tồn – hủy diệt” con người sẽ vững tin hơn vào sự vĩnh hằng của sự sống. Tình yêu thiết tha với sự sống là khái niệm “Thượng đế tình yêu cuộc sống” là sự vĩnh hằng. Tình yêu cuộc sống còn vô hạn hơn cả vũ trụ và dường như đó là chủ thể của vũ trụ hay còn gọi là năng lực tỏa sáng càn khôn. Tình yêu cuộc sống đích thực (true love) của bạn mở rộng đến đâu thì hạnh phúc đến với bạn tới mức độ đó. Người tràn đầy tình yêu cuộc sống luôn khỏe mạnh, tự tin, yêu đời và cụm từ thuần khiết nhất nói về trạng thái đó là “phúc lạc”.
Bạn có thể hỏi làm sao có thể tin được thời gian chứa năng lượng ẩn. Câu trả lời thật đơn giản là những điều, những sự kiện mà con người ghi chép được trong gần 3000 năm qua là gì thì bạn biết và nó được ghi chép theo tiến trình thời gian. Nếu bỏ thời gian ra khỏi các sự kiện thì các thông tin sự kiện ấy vô nghĩa. Bạn phải sử dụng khái niệm thời gian để sắp xếp sự kiện và chỉ có đại lượng thời gian mới tạo ra ý nghĩa của sự kiện đời bạn, dân tộc bạn và vũ trụ này. Quy luật tuần hoàn tạo ra ý nghĩa. Chỉ cần bạn nghĩ về sự kiện đại lục Atlantic bị nhấn xuống lòng biển Đại tây dương thuở nào là lập tức năng lượng ẩn thời gian đến với bạn. Hãy làm thử và sẽ thấy những cảm nhận đặc biệt trong lòng bạn. Khi năng lượng này xuất hiện nó sẽ có cách biến đổi riêng của nó trong cơ thể bạn. Đơn giản nhất là bạn nghĩ về những người thân yêu đã khuất núi băng hà, lập tức lòng bạn xao xuyến, ấy chính là năng lượng ẩn thời gian. Tuy nhiên không phải nghĩ về ai về sự kiện nào cũng gây hiệu ứng, bởi vì năng lượng ẩn thời gian còn được kiểm soát bởi luật “đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu”.

Hỏi: Con người và động vật, cũng như thảo mộc có gì khác nhau ở khía cạnh cảm nhận thời gian và chụi sự điểu khiển của năng lượng ẩn tự nhiên mà được gọi với cái tên là năng lượng ẩn thời gian trong luật tuần hoàn?

Trả lời: Gọi là luật tuần hoàn hay luật gì đó cũng chỉ là ước lệ để dễ nhận thức trên cơ sở kế thừa những khái niệm vốn có của nhân loại mà thôi. Muôn loài thì “vui vẻ” còn con người thì lo lắng đau khổ và thất vọng và vì sao vậy?. Thức thời gian và sự cảm nhận rõ ràng mạch lạc nhất về nó chỉ duy nhất có ở con người. Đó là đại hồng ân mà con người được ban tặng từ Đấng Tự nhiên.Và đó là đặc điểm tiến hóa của con người so với các loài thảo mộc và động vật khác. Năng lượng ẩn thời gian là chìa khóa điều hành luật vũ trụ, điều hành sự tiến hóa của sinh giới ở không gian ba chiều này. Bạn muốn bất tử thì cần vượt ra ảnh hưởng của năng lượng ẩn này. Vĩnh hằng là không chịu sự chi phối của luật tuần hoàn. Tĩnh lặng, vô nghĩ là cách con người tự do với năng lượng ẩn, vượt ra sự chi phối của nó. Suy nghĩ là công cụ là đường dẫn để con người tiếp cận với năng lượng ẩn thời gian. Vĩnh hằng không phải là điều gì mơ ước và khó thực hiện và nó đơn giản là vô nghĩ, tĩnh lặng trong thời khắc hiện tại, sống với hiện tại. Chiều về quan sát hoàng hôn và đón ánh trăng vàng về ngôi nhà của bạn trong trạng thái nhận cảm mà không nhận xét. Đó là vĩnh hằng và cảm nhận sự vĩnh hằng chỉ có ở thời khắc hiện tại. Sai lầm đáng tiếc của nhân loại là phóng chiếu khái niệm vĩnh hằng ở thì tương lai. Xin nhắc lại rằng thời gian ngừng trôi chỉ khi con người vô nghĩ, quan sát, đón nhận niềm vui cuộc sống mà không nhận xét kết luận. Đó là tĩnh lặng, tĩnh lặng “động”.
Các sinh thể khác cũng cảm nhận được thời gian nhưng không đầy đủ và rõ ràng như con người. Thời gian điều hành toàn bộ các hoạt động của chúng và chúng sống vô thức. Con người thì đã biết hành động ý thức và khi hành động ý thức thì con người đã vượt ra khỏi đại lượng thời gian chiều thứ tư vào chiều thứ năm (tạm gọi như vậy) với khái niệm “siêu thức”. Siêu thức là sự siêu việt khỏi sự khống chế của không gian và thời gian. Siêu thức có năng lượng đặc biệt điều hành không thuộc năng lượng ẩn tự nhiên hay năng lượng ẩn thời gian. Thật vậy, bất cứ lúc nào, ở đâu khi bạn suy nghĩ quán tưởng đến bất kỳ điều gì thì não bộ cũng có thể “lên hình” cho bạn về điều đó với những cách thức rất đặc biệt, rất riêng của bạn. Đó là điều thiêng liêng vĩ đại nhất ai cũng có, nhưng mấy ai đã nhận biết ra. Vì vậy người ta kêu gọi hãy trở về với nội tâm bên trong của mình, khám phá ra sự linh thiêng, kì diệu trong chính cái mà con người đang sở hữu.
Ngày nay nhân loại hành động có ý thức nhưng nhưng mới chỉ ý thức được một nửa vì chưa vượt ra khỏi chiều thứ tư, chiều thời gian nên luật tuần hoàn sinh thành – bảo tồn – hủy diệt vẫn còn đó với hiệu ứng điều khiển gần như toàn bộ đời sống nhân loại và nỗi khổ trầm luân “đời là bể khổ” vẫn còn nguyên gia trị. Hy vọng với những ai sẵn sàng học, suy ngẫm thật sâu sắc ý nghĩa của đại lượng thời gian sẽ có chìa khóa của riêng mình để tiếp cận với khoa học sự sống mới để hoàn tất sự tiến hóa của mình trong trọn một kiếp người.

Hỏi: Đời sống hướng nội là gì?
Trả lời: Đối với phần đa nhân loại sống hướng ngoại. Hướng ngoại là sống với ngoại giới mà “quên mất” bản thân mình, quên đi rằng mình đang có sẵn điều thiêng liêng vô lượng ngang tầm mức thần thánh trong mình. Đó là tình yêu cuộc sống, hạt nhân sinh ra những giá trị siêu phàm của riêng đời bạn và xã hội loài người. Người ta nói rằng tình yêu cuộc sống là vĩnh hằng và nó không phải là cái chỉ để tôn thờ mà để sống hàng ngày. Tĩnh lặng, cảm nhận diễn thế cuộc sống quanh mình không nhận xét kết luận rằng con chim này đẹp còn con kia không đẹp. Vì còn cảm nhận thấy điều không đẹp kia là suy nghĩ là phân chia tính hợp nhất của muôn loài trong tư duy. Năng lượng ẩn thời gian chỉ xuất hiện khi tư duy phi hợp nhất, tư duy phân mảnh xuất hiện.
Người sống hướng ngoại thì sự nhận biết thời gian được lưu tâm và sự lặp đi lặp lại ngày đêm, năm tháng tạo ra sự nhàm chán. Và điều quan trọng nhất là sự vận hành ấy đang đưa con người gần tới cái chết. Là người ai cũng sợ chết, chỉ trừ số rất ít những người hiểu biết sâu sắc đại lượng thời gian, mà trong nhiều văn bản triết học người ta gọi đó là những người thức tỉnh. Họ thức tỉnh vì họ biết suy nghĩ hướng ngoại chỉ là sự truy cập với quá khứ hoặc phóng chiếu, mô phỏng một tương lai không có thật. Vì thì hiện tại của thời gian không có chỗ đứng của quá khứ và tương lai. Họ sống rất đơn giản và có thể nói dung dị rằng họ thì thầm với cỏ hoa và vạn vật quanh mình một cách hồn nhiên vô tư.
Người sống hướng nội thì nội tâm phong phú, tràn đầy sinh lực sống và thời gian cũng phải “ngừng trôi”. Thời gian ngừng trôi hàm ý rằng đại lượng thời gian không còn tác động đến họ nữa, họ sống và tiếp cận với đời sống vĩnh hằng của chiều thứ năm “siêu thức”. Sống hướng nội coi những diễn thế xung quanh như một phần nội tâm của mình. Họ bỏ rào cản hay đường biên của tiểu vũ trụ con người với ngoại giới, với đại vũ trụ. Khi đối mặt với những sự éo le, vô minh của sự đời họ bình thản, khoan dung và yêu con người. Người thức tỉnh vượt qua không chỉ luật tuần hoàn thời gian mà cả luật thứ hai của vũ trụ là luật “đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu”. Khi thấy điều ngang trái họ không còn bị rung động lăn tăn bởi nó. Vì con người còn rung động với cái dở thì cái dở vẫn chưa từ giã họ. Họ thấu hiểu ý nghĩa của “đồng thanh tương ứng”. Thậm chí những ý nghĩ xấu xa nào đó dù chỉ là thoảng qua đâu đó cũng không có chỗ đứng trong họ vì họ hiểu sâu sắc ý nghĩa của “đồng khí tương cầu”. Người nào còn rung động với những ý nghĩ xấu xa, căm giận nó, cái dở vẫn còn đó trong họ.
Người sống hướng ngoại là hướng suy nghĩ của mình ra ngoài. Suy nghĩ được coi là phương tiện để đếm thời gian vì vậy mà Decart, nhà triết gia vĩ đại phương tây đã nói “sống là nghĩ suy”. Ông ấy nói đúng một nửa. Vậy còn nửa nữa là gì? Vẫn là công cụ suy nghĩ ta hướng suy nghĩ vào bên trong bản thể mình. Làm như vậy chúng ta tự cân bằng hai đầu năng lượng hàm chứa trong suy nghĩ, ta ở giữa hai đầu năng lượng. Nếu thời gian là nước trong hồ thì suy nghĩ là con sóng trên mặt hồ. Suy nghĩ cũng hàm chứa năng lượng ẩn thời gian.
Trải nghiệm hướng nội cho thấy điều thú vị là khi ta treo suy nghĩ vào bất cứ vị trí nào, cơ quan tổ chức nào trong cơ thể mình thì suy nghĩ “chết”. Đó là phép màu nhiệm thiêng liêng của bản thể con người mà có thể bạn chưa có cơ hội trải nghiệm.

Hỏi: Thật thú vị khi ông nói suy nghĩ có năng lượng ẩn vậy đã là năng lượng thì có thể ứng dụng như thế nào vào đời sống hàng ngày được chứ?

Trả lời: Bạn đã gần như lúc nào cũng sử dụng nó trong đời sống kể cả khi ngủ, bạn mơ. Mơ là tái hiện những suy nghĩ trong vô thức. Suy nghĩ thường chạy lang thang không mấy khi tập trung định hướng, giống như khi bạn ném hòn đá vào mặt hồ, sóng sẽ lan tỏa đi mọi hướng. Vì vậy bạn càng suy nghĩ thì bạn càng bị hao tán năng lượng và chẳng có mục tiêu và ý nghĩa gì. Khi suy nghĩ tập trung thì bạn sẽ thấy sức mạnh mãnh liệt của nó như thế nào. Bất cứ một hành động nào mà ý nghĩ được tập trung thì hiệu quả hành động rất cao. Vì sao vậy? Vì tập trung suy nghĩ bạn đã tập trung năng lượng ẩn thời gian đọng lại trong hành động. Sáng tạo chỉ có thể trong trạng thái tập trung tư tưởng.

Vũ trụ vận hành biến đổi thường xuyên và vào những năm tháng này, trái đất trở mình với động đất, sóng thần, núi lửa phun trào làm lòng người cũng xốn sang tư lự. Đó là nỗi lo chung cho nhân loại và nguyên nhân của sự lo lắng, phiền muộn của con người phải chăng là chưa chịu thay đổi để đồng pha và thích nghi với những thay đổi của ngoại giới. Không thay đổi là vẫn duy trì thói quen sống cũ được gọi là lối mòn trong tư duy vốn đã ăn sâu trong tiềm thức của con người từ nhiều đời, nhiều kiếp.
Con người thiếu vắng niềm vui, âu là chưa chịu thay đổi triệt để thói quen sống cũ. Ở một khía cạnh nào đó thì thói quen sống cũ là cội nguồn của đau khổ, buồn chán và thất vọng. Vì vậy mỗi khi thấy lo lắng, thất vọng, bồn chồn, đau khổ hay các tâm trạng tương tự anh chị em làm một bài tập đơn giản như hướng dẫn dưới đây.
Ngồi, nằm, đứng kiểu gì cũng được, miễn là thoải mái, không gò bó và sau đó treo suy nghĩ của mình vào vùng ngực nơi chứa trái tim mình. Tự sự với trái tim, với lòng chân thành sâu sắc thiết tha nhất có thể theo tinh thần “trái tim ơi ta mến yêu người”. Duy trì trong ít phút, dài ngắn không quan trọng và dừng khi thấy cần. Khi trở lại trạng thái ban đầu thì pha trà hoặc cà phê uống chơi với trạng thái thư giãn nhất có thể. Quan sát tâm trạng mình một cách chân thành nhất. Hãy thử làm và bạn sẽ thấy bừng tỉnh một tình yêu thiết tha cuộc sống và điều kì diệu là tâm trạng bất an trước đó sẽ nguôi đi. Đây là cách làm dễ dàng, đơn giản, ai cũng có thể làm được ở bất cứ nơi đâu và vào bất cứ lúc nào. Đây là kỹ thuật không chỉ mang tính Yoga mà còn mang tính thư giãn hiện đại tạm gọi là nửa còn lại của Yoga. Tất cả các phép dưỡng sinh xưa và nay, hiếm thấy có phép dưỡng sinh nào đề cập đến cách làm như trên. Hãy làm như vậy, dễ làm và không cần ai hướng dẫn. bạn tự do, bạn bừng sáng.
Khi trải nghiệm Yoga, bất cứ trường phái nào bạn cũng sẽ thấy cơ thể mình dường như bị sức ép thêm vào, từ chính kỹ thuật đó. Đúng thôi, bất cứ điều gì phải dung kỹ thuật thì đều thiếu tự nhiên. Kỹ thuật là cách ép nhịp sống sinh học tự nhiên hoạt động theo nhịp máy móc. Nên đã hàng ngàn năm qua số người thành công trong luyện tập Yoga là rất thấp. Thực tế cho thấy có nhiều người đã tập nhưng chỉ đạt được hiệu quả thanh nhàn trong tâm trạng buổi mới nhập môn, sau đó bỏ. Nói như vậy không phải là Yoga không có tác dụng, mà muốn nói rằng các phương pháp Yoga chính thống mới chỉ giúp con người được một nửa. Nửa còn lại phải chăng là kỹ thuật bổ trợ ngay sau khi dừng thực hành Yoga. Thư giãn, buông bỏ, thụ động quan sát, cảm nhận những điều huyền diệu ngay sau khi kết thúc luyện tập Yoga. Tạm gọi là nhận biết bản thể.
Mỗi khi một bộ phận nào đó trong cơ thể có vấn đề như đau nhức, khó chịu hay đi khám bác sỹ được biết bạn bị bệnh có liên quan đến cơ quan bộ phận trong cơ thể. Ngồi, nằm, đứng kiểu gì cũng được, miễn là thoải mái, không gò bó và sau đó treo suy nghĩ của mình vào vùng đau trong cơ thể mình. Tự sự với bộ phận đau bệnh đó với lòng chân thành sâu sắc thiết tha nhất có thể theo tinh thần “cám ơn nỗi đau và nhờ có nỗi đau này mà ta biết yêu ta”. Duy trì trong ít phút, dài ngắn không quan trọng và dừng khi thấy cần. Khi trở lại trạng thái ban đầu thì pha trà hoặc cà phê uống chơi với trạng thái thư giãn nhất có thể. Quan sát tâm trạng mình một cách chân thành nhất. Nếu bệnh nặng không thể sinh hoạt bình thường được thì mở nhạc nghe chơi hay nắm tay người thân yêu của mình trong tĩnh lặng. Đây là phương pháp dung nạp năng lượng nghĩ suy để bổ trợ cho quá trình hồi phục sức khỏe. Hãy làm thử và bạn sẽ thấy mình chính là “bác sỹ” của chính mình, bác sỹ thứ hai. Đây là kỹ thuật không chỉ mang tính Yoga mà còn mang tính thư giãn trị liệu hiện đại tạm gọi là nửa còn lại của Yoga.

Khi con người suy nghĩ, suy nghĩ là công cụ cảm nhận thời gian, cảm nhận quá khứ (dấu ấn quá khứ), cảm nhận tương lai (ước muốn tương lai) là lúc đại lượng thời gian đến với bạn, chiều thứ tư xuất hiện. Chiều thứ tư hư vô. Thông qua não bộ, các hình ảnh về quá khứ được dựng lại và triển vọng vê tương lai được hư cấu, phóng chiếu trên nền tảng những ham muốn trong quá khứ chưa thực hiện được. Đó là sự tinh tế, siêu việt của não bộ con người. Kết quả là phần đa con người thời nay chỉ toàn sống với quá khứ và tương lai qua các ảo ảnh. Vì sao? vì quá khứ không thể tái hiện thực trong hiện tại và tương lai thì chưa tới. Nên cả hai chỉ là không thực, là ảo. Vì vậy các minh sư hiền triết thường nói rằng con người quên hiện tại và chỉ sống với ảo ảnh của quá khứ và tương lai. Đức Phật Cồ Đàm Thích Ca Mâu Ni dạy con người phải biết nhớ đến hơi thở hiện tại của mình trong kỹ thuật thiền nhà Phật, với ẩn ý là con người hãy sống với hiện tại và cảm nhận từng giây phút thiêng liêng được sống làm người. Ngài không muốn chúng ta cứ ngồi thiền xuốt ngày mà quên đi nhiệm vụ lao động, sáng tạo ra cuộc sống mới ngày một tươi đẹp hơn. Niềm vui cuộc sống không phải tìm, mà luôn xuất hiện trong thì hiện tại, đó là cuộc sống, không gian sống mà bạn đang hiện hữu ở đó.

Hỏi: Cuộc sống hàng ngày cứ lặp đi lặp lại làm con người thấy nhàm chán và thêm vào nữa những khó khăn khi hành động do con người lấy tư duy hiệu quả làm thước đo giá trị đã làm cho con người thiếu vắng niềm vui trong cuộc sống. Vậy làm thế nào để con người có thể tìm thấy niềm vui trong đời sống hàng ngày?
Trả lời: Niềm vui cuộc sống không phải đi tìm ở đâu xa mà nó luôn có ở bên cạnh con người, sự hiện hữu của thế giới quanh ta mà ít người nhận ra. Thường thì con người đi tìm niềm vui trong công việc hay niềm vui gắn với hành động sống của con người, điều này là tự nhiên nhưng mới đúng một nửa. Thật vậy, cứ một hành động xuất hiện trong ta với ý thức chủ động là thêm vào nỗi nhọc nhằn, ai cũng biết và đó chính là sức ép của công việc hay hành động. Nhất là những việc không muốn mà phải làm vì cuộc sống và vì bát cơm manh áo và do vậy con người thiếu vắng niềm vui trong đời sống thường nhật.
Đây cũng là một câu hỏi thú vị, thiết thực với đời sống hàng ngày của mỗi chúng ta và phần sau của câu hỏi đã là câu trả lời thỏa đáng. Nhân câu hỏi này xin được chia xẻ đôi điều với phương châm là hành động để thấy rõ hơn niềm vui cuộc sống luôn ở quanh ta, mọi nơi mọi lúc, mà nhiều khi con người cứ lầm tưởng nó ở chân trời góc biển.

Thấy đúng thì làm
Làm thấy vui là làm đúng
Kết quả đến đâu vui đến đó
Nếu không có kết quả thì mình đã tạm ứng niềm vui trong khi hành động
Thay đổi hành động để niềm vui mới cứ mãi trong ta

Phương châm hành động đơn giản là "thấy đúng thì làm, làm thấy vui là làm đúng". Một người biết mình, biết sống bao giờ cũng nhận thức sâu sắc việc mình làm là để làm giàu cho cuộc sống đáng yêu này. Còn lại, nếu hành động thấy bị sức ép, thấy lo âu, mệt mỏi thì cần xem lại ở khía cạnh chân giá trị của hành động. Thước đo kết quả không chỉ là hiệu quả mang tính vật chất, mà còn là những giá trị lớn hơn thế gấp trăm ngàn lần, những giá trị tinh thần, nói nôm là “niềm vui cuộc sống” mang lại từ hành động.

Ai cũng biết kết quả của hành động do nhiều yếu tố ảnh hưởng tới, nhiều khi nằm ngoài ý muốn con người. Người ta còn cho rằng “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Không có ông Trời nào can dự vào kết quả việc làm của con người cả. Chữ Thiên ở đây nên hiểu cho đúng là những yếu tố ngoài ý muốn, với tri thức của nhân loại hiện nay, con người không thể hiểu được. Thật hiếm có người hành động mang tính tự nhiên vì trước khi hành động phần đa chúng ta đã quá kì vọng vào sự thành công. Người hành động tự nhiên thì hiệu quả hành động là sản phẩm phụ đương nhiên mang lại và họ nhận ra chân giá trị của hàng động là niềm vui cuộc sống. Bác nông dân cày xong thửa ruộng kịp gieo hạt lúc chiều về và trong lòng lão dấy lên niềm vui với cỏ hoa đồng nội. Niềm vui cuộc sống luôn ở quamh ta và nó đơn giản dung dị như nụ cười mãn nguyện của bác nông phu cày xong thửa ruộng.
Làm mà không có kết quả thì sao? Bạn đã tạm ứng niềm vui trong khi hành động và cũng như bác thợ cày kia lúc làm việc đã tràn ngập niền vui. Cuộc sống luôn luôn động, quá khứ việc làm của bạn có thể sai, nhưng bạn không lặp lại quá khứ sai, đưa quá khứ sai vào hiện tại. Đó là thành công mang giá trị cốt lõi nhất và đó được gọi là thức tỉnh. Đáng buồn cho những ai làm sai mà cứ cho rằng mình đúng, mình hay. Có một vị minh sư đã từng nói một câu nổi tiếng rằng “thương cho những kẻ hành động mà không biết mình đang làm gì”.
Điều quan trọng hơn trong đời sống của mỗi chúng ta là biết điều chỉnh hành động, thay đổi hành động với nhận biết mới để thấy cái đúng mới. Và rồi "thấy đúng thì làm" và xin hãy hành động với nhận thức mới để khơi dậy niềm vui mới để tình yêu cuộc sống mới cứ sinh sôi mãi trong ta.

Hỏi: Xin cho biết làm thế nào có thể phân biệt được hành động đúng và hành động sai trái?

Trả lời: Câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng sự thực là một câu hỏi lớn còn bị bỏ ngỏ trong mấy ngàn năm qua chưa có câu trả lời thỏa đáng. Hành động là cách thức, là phương tiện giải phóng năng lượng của sinh thể. Năng lượng thì trung tính nên về căn bản không có khái niệm hành động đúng hay sai. Người hành động, mục đích hành động là đường dẫn cho năng lượng giải phóng theo chiều thuận, vô hại hoặc có ích cho xã hội và muôn loài gọi là sự thăng hoa năng lượng. Ngược lại năng lượng giải phóng theo chiều nghịch thì trước tiên người gây ra hành động bị bị tổn tổn thương cả hai khía cạnh thể xác và tâm hồn và còn ảnh hưởng xấu đến cộng đồng và muôn loài.
Bạn có thể phân tích hành động của một con vật và kết luận đó là hành động đúng hai sai được không? Một con thú tấn công con người cũng không ai chê trách nó là sai là ác. Vậy điều nghịch lý này cần được hiểu như thế nào đối với hành động của con người?
Bản chất của hành động là công cụ tạo ra sự thay đổi và sự thay đổi là phá vỡ cân bằng cũ để tạo ra cân bằng mới, tạo ra niềm vui mới đích thực. Tuy nhiên không phải bất cứ hành động nào cũng tạo ra niềm vui cuộc sống và điều cốt lõi là hành động như thế nào. Thật vậy năng lượng sống của con người có hai đầu cực, tạm gọi cực dương tạo ra niềm vui, cực âm tạo ra nỗi buồn, sự hao mòn sinh lực, sức ép, lo lắng, bất an và những điều tương tự như vậy. Tính chất của hành động quyết định kết quả năng lượng sẽ đi theo chiều nào.
Hành động của con người có hai loại là hành động vô thức, tự động, tự nhiên và hành động ý thức, có sự cân nhắc đến ảnh hưởng của hành động tới người khác và muôn loài vạn vật quanh ta. Như vậy, ta có thể hiểu nôm na là hành động vô thức là phục vụ cho những thay đổi bên trong cơ thể như “đói ăn khát uống” phục vụ cho các nhu cầu của tầng sinh học cơ bản của con người. Vì vậy hành động vô thức mang tính hướng nội là chính. Con người và động vật không khác nhau mấy về tính chất của hành động vô thức. Niềm vui cuộc sống dễ tìm thấy ở loại hành động này. Tuy nhiên những ràng buộc về phong tục tập quán, lối sống, đạo đức do con người ở các châu lục, cộng đồng tạo ra đã kìm nén, nếu không nói là kết án cho một số nhóm hành động vô thức là xấu xa. Nhóm hành động “dục” đã bị các tôn giáo kết án từ mấy ngàn năm nay. Coi nó là xấu xa, là làm ô uế thánh đường, chùa chiền. Thử hỏi rằng các vị vĩ đại đặt ra các điều ngăn giới cấm kia từ lỗ nẻ sinh ra hay sao. Đức Phật, Đức Chúa và các vị minh sư trong mọi thời đại đều có cha có mẹ và điều thiêng liêng vĩ đại của sự sống đã tạo ra từ hành động “dục”. Phải chăng các đệ tử của các Ngài sau này đặt ra các luật cấm kị và tự mình tuân thủ để tạo ra hiện tượng lạ “vô dục”. Họ có thể đã không hiểu nổi hành động diệt dục là gì? Là tự kết thúc sự sống tầm thánh nhân, vi diệu mà trời đất ban tặng để có được hai chữ “hy sinh”. Vì ai? Vì nhân loại hay vì chính họ. Nhân loại cũng thật kỳ lạ, dễ tin vào những thứ tầm phào đó. Nói ngắn gọn là hành động không có đúng có sai nhưng chủ thể hành động, người định hướng hành động thì có đúng có sai.

Hỏi: Đại lượng thời gian, công cụ của Tạo hóa sinh ra tất cả và cũng hủy đi tất cả được hiểu như thế nào trong chiều hướng tiến hóa của Đại càn khôn và sự sống trên trái đất này. Đó là câu hỏi hàng ngàn đời nay, mà nhân loại vẫn chưa hiểu hết được. Các tôn giáo có nguồn ngốc từ vùng Núi tuyết thì gọi đó là bánh xe sinh tử và làm thế nào con người có thể vượt qua vòng sinh tử?

Trả lời: Các phương tiện thông tin đại chúng đã đưa tin về sự hiện hữu của các hố đen vũ trụ và cho biết thiên hà (galaxy) mà chúng ta đang sống có hàng triệu các hố đen và ở trung tâm thiên hà có một hố đen cực lớn. Theo tính toán của khoa học thì kích thước của hố đen trung tâm gấp bốn triệu lần kích thước mặt trời. Các hố đen này luôn di chuyển và khi gặp các hành tinh trong hành trình di chuyển của nó, các hành tinh thay đổi tốc độ quay và bị hút vào hố đen, giống như cát bụi bị các vòi rồng cuốn vào. Chỉ khác là các hành tinh sẽ bị nát vụn và trở thành nguyên liệu vũ trụ, để hình thành các hành tinh mới. Sự kiện này đã được quan sát nhờ kính viễn vọng của các nhà thiên văn học. Vũ trụ, các hành tinh trong vũ trụ cũng có tuổi thọ, được sinh ra và rồi lại bị mất đi để làm nguyên liệu hình thành các hành tinh mới, cũng giống như những hiện tượng sinh tử của vạn vật mà chúng ta quan sát được ở trái đất này.
Trái đất thân yêu này của chúng ta có tuổi thọ đến bao giờ? Thời gian chưa tới và nếu nó tới cũng chí ít cả tỷ năm nữa. Thời gian đó ở thì tương lai và nếu con người cứ đưa thì tương lai vào cảm nhận của mình sẽ không khỏi lo lắng và sợ hãi. Hãy sống với hiện tại tràn đầy niềm vui quanh bạn và đó là cách bạn đang sống thật, sống với hiện tại, sống với thì hiện tại của thời gian. Niềm vui trong từng khắc giờ đang đón chờ bạn. Đó là niềm vui trong công việc, niềm vui nho nhỏ khi đàm đạo gặp gỡ nhau trong xã hội của bạn, kể cả xã hội gia đình bạn và niềm vui giao hòa với tự nhiên, với núi sông, với ngọn gió lành đồng nội. Không nên quá thiên lệch về niềm vui trong công việc, mà bỏ phí cơ hội đón nhận những niềm vui khác như đã nói ở trên.
Sống là để đón nhận niềm vui. Bạn đã sống thật. Có người nói quá rằng nếu bạn chỉ sống với quá khứ đã qua và sống với tương lai chưa tới là bạn đã sống giả, sống như chết. Bạn sống với đau khổ và sống như vậy không gọi là sống thật. Sống để đón nhận niềm vui là cách vượt qua vòng sinh tử trong từng khắc giờ và rồi tâm thức bạn được bồi hoàn. Các "nét sống" mang giá trị trong cuộc đời bạn sẽ được mã hóa, các thông điệp mã hóa đó tạm gọi là "mã sống" life code và nó sẽ được mang về với tâm thức vũ trụ. Sự tái sinh của "mã sống" life code sẽ xuất hiện tùy theo căn cơ của bản life code có giá trị tâm thức như thế nào. Vượt qua vòng sinh tử trong từng khắc giờ là không bao giờ muộn, đó là bạn đã "tu nhân tích đức" để có life code thuần khiết trong cuộc đời này. Bản life code ấy sẽ được tái sinh. Vì vậy được sống làm người là một đại hồng ân và hãy tận hưởng từng khắc giờ tràn đầy niềm vui đang đến với bạn ở thì hiện tại. Đó là hành động biết yêu thể xác thiêng liêng của mình.

Người ta nói con người có linh hồn và điều đó là đúng. Nhưng linh hồn cũng là vô hình và linh hồn, "mã sống" life code bao giờ cũng nương tựa vào thể xác để được học hỏi tiến hóa tâm linh. Linh hồn hiện hữu thông qua thể xác. Một linh hồn không có thể xác được gọi là cô hồn (người thể sóng). Sự sống thể sóng ở cõi khác, cõi âm và đó chính là cơ sở triết lí để nhận biết những hiện tượng tâm linh như gọi hồn, thần giao cách cảm. Tuy nhiên để có được nhận biết đúng về những hiện tượng này thì con người cần có những hiểu biết về khoa học tâm linh. Đại đa số nhân loại hiện nay coi đó là những hiện tượng thần bí và không ít người lợi dụng để "buôn thần bán thánh" gieo rắc vấn nạn mê tín dị đoan.
Xu thế chỉ sống với linh hồn mà quên đi thể xác cũng là mê tín dị đoan. Có những kiểu hành xác như bạn đã biết trong lịch sử các tôn giáo và đó là điều đáng tiếc. Đáng tiếc hơn đối với phần đa nhân loại cũng đang hành xác mình mà họ không biết. Đó là lo lắng vu vơ cho tương lai mong manh của mình và những tính toán lo âu trong sự ganh đua vì danh lợi. Đó là hành xác mà bạn có thể không cho là vậy. Con người mà không biết yêu thể xác thiêng liêng của mình, không biết tận hưởng từng khắc giờ được sống làm người thì thật là uổng phí.
Những thảm họa tự nhiên khác có nguy cơ sảy ra thì rất nhiều và các phương tiện thông tin đại chúng đã nói. Ví dụ như các thiên thạch lớn, đường kính đạt tới khoảng 18 mét, khi va vào trái đất sẽ đủ để tàn phá một thành phố lớn bởi "sóng xung kích" của nó. "Sóng xung kích" có thể biến đá tan chảy thành nước và theo tính toán của khoa học thì phải mất một ngàn năm đá mới có thể xa lắng thành khoáng chất tích tụ thành mỏ quặng (nguyên lý tích tụ xa khoáng từ các vụ va chạm của các vật thể vũ trụ). Như vậy việc va đập của các hành tinh nhỏ vào các hành tinh lớn được hiểu là quá trình tạo khoáng chất. Đó là sự vận hành bánh xe sinh tử của vạn vật. Ở vũ trụ này chẳng có sự kiện gì là đáng sợ cả và khi có hiểu biết đủ mạnh thì mỗi sự kiện đều mang những ý nghĩa riêng của nó. Và đó là cơ sở của sự tiến hóa vũ trụ. Con người là một thành tố của vũ trụ, dù có "vật đổi sao dời" đến đâu đi nữa thì các "mã sống" life code cũng không thể lọt qua được vũ trụ này. Những người đã thấm thía khoa học tâm linh thì luôn tin rằng đời sống của linh hồn, "mã sống" life code là vĩnh hằng.
Năng lượng ẩn tự nhiên hàm chứa trong chiều thứ tư chỉ có thể vận hành trong hiện tại. Nó vận hành theo cách riêng của nó vì vậy con người chưa hiểu biết đầy đủ về nó sẽ luôn bị động. Nói theo cách dễ hiểu là "vạn vật muôn loài luôn thay đổi theo thời gian, biến đổi khôn lường ". Đây là một quan điểm triết học căn bản nhất từ ngàn đời nay. Đến thiên hà, vũ trụ còn thay đổi không ngừng thì làm sao con người lại không thay đổi được. Theo tính toán của khoa học thì thiên hà andropoda, người hàng xóm của thiên hà chúng ta, đang vận chuyển để sát nhập với thiên hà của chúng ta thành một thiên hà lớn hơn. Sự sát nhập đó sẽ sảy ra một sự va chạm khủng khiếp. Các nguy cơ hủy diệt sự sống do con người phóng chiếu như vậy thì có rất nhiều. Nó sẽ sảy ra và khi nào? Thì thời gian mới trả lời được (ở thì tương lai). Đã lâu lắm rồi, hai ngàn năm gần đây, chưa thấy có báo cáo nào ghi chép được những thảm họa khủng khiếp tầm như vậy sảy ra với trái đất này. Nếu có, cũng ở tầm mức nhỏ lẻ, không đáng kể. Sự phóng chiếu gây dao động tâm lý con người theo kiểu "bé xé ra to" đã làm con người cứ chìm đắm lầm than mãi trong lo lắng sợ hãi. Tâm trí bất an. Tất cả chỉ là nguy cơ. Vậy sao con người cứ tự làm mất an mình bằng tương lai chưa đến. Đang sống thì không chịu sống sao cho "đừng sống hoài sống uổng", lại cứ sống với những ảo ảnh của quá khứ và tương lai do chính não bộ phóng chiếu, tô vẽ theo kiểu "nghe tin vịt" ấy, thì "đời là bể khổ" cũng là có lí. Đời là một bể sướng và chỉ ai sẵn sàng làm bùng nổ nhận thức mới về sự sống muôn loài trên căn bản biết đón nhận niềm vui cuộc sống quanh ta, sẽ sống mãi trong phúc lạc, chu toàn.

Mới có vài trăm năm phát triển của khoa học công nghệ, cách nhìn nhận vũ trụ và muôn loài đảo lộn, làm lòng người bất an. Mấy ông khoa học không chừng đang làm những việc "răn đe" để có thêm kinh phí cho nghiệp sống khoa học của mình, cũng là lẽ dễ hiểu ở mọi nơi trên thế gian này.
Thời gian vô hình, vô sắc, vô ngôn, vô mục đích. Con người không thể vận hành thời gian quay về quá khứ và lại càng không thể dừng thời gian lại được. Dòng thời gian cứ trôi như những dòng sông xanh chảy về biển cả, theo cách riêng của nó, mà ta gọi là hoạt động vô mục đích. Con người thì có mục đích, đắp đâp ngăn sông, nhưng rồi bằng cách riêng của nó, dòng nước cứ trôi mãi về biển cả. Chẳng ai có thể giữ nước mãi trong hồ. Sức nước hàm chứa năng lượng ẩn tự nhiên khủng khiếp. Các cụ ta có câu "tức nước vỡ bờ". Bờ có gia cố vững chắc tới đâu thì một cái trở mình nhẹ của Mẹ trái đất (động đất) thì nước lại có cách đi riêng của nó về biển cả. Đừng trách tự nhiên sao mà vô tình gây lụt lội, hạn hán. Hãy xem lại hành động trái với tự nhiên của con người mà điều chỉnh công cuộc "trinh phục tự nhiên". Năng lượng ẩn tự nhiên hàm chứa trong đại lượng thời gian có thể sinh ra tất cả và hủy diệt tất cả là ẩn ý muốn nhắc con người rằng: đại lượng thời gian, hiểu biết về giá trị năng lượng ẩn của thời gian cần được tiếp cận và nghiên cứu thật nghiêm túc để niềm vui hiểu biết sống lại trong bạn. Dòng hiểu biết, dòng thời gian, dòng đời cứ chảy, chảy mãi khôn nguôi, như những dòng sông xanh chảy về biển lớn.
Thay cho lời kết có chùm thơ nhỏ, món quà tặng bạn đọc của lòng ta.

Kệ như thế

Cuộc sống hàng ngày quanh ta có những niềm vui đơn giản và lý thú, nhưng nhiều khi ta không để ý tới. "Kệ như thế" là cách đón nhận niềm vui nhận biết, không hàm ý tiêu cực bỏ qua, đúng nghĩa hơn là không mang quá khứ vào thì hiện tại của thời gian. Kệ không phải là thơ, mà là cách diễn trình ngôn ngữ đời thường dung dị đơn giản như diễn trình của tự nhiên là như thế. Điệp ngữ như thế được lặp đi lặp lại, muốn nhắc lại một điều gì, không thuộc bất cứ một quy luật, lô - gíc nào mà con người đang mong muốn học hỏi trong cõi thực ba chiều này. Nếu như thế cứ diễn hoài như thế, đó là điệp khúc thời gian, cội nguồn sinh ra các quy luật ba chiều. Như thế cuộc đời này tràn đầy niềm vui hiểu biết. Điệp khúc như thế, như tiếng chuông chiều tái hiện như thế, gợi lòng ta về với ngàn thu, cội nguồn nguyên ủy của sự sống.

Có một bác nông phu lòng lành như thế
Yêu cuộc đời yêu sớm nắng chiều mưa
Có một tình yêu lặng thầm như thế
Yêu mãi trẻ thơ trong trại tế bần



Có một đôi mắt ai dịu hiền như thế
In biển xanh, đọng nguyên khí đất trời
Có một bãi cát hữu tình như thế
Nhuộm ánh trăng vàng, cát hóa thành thơ



Có một cõi ba chiều như thế
Ai sống rồi mới thấy hư vô
Có nhiều vị hiểu cao biết rộng như thế
Thế gian ơi! lầm tủi đến bao giờ



Có một giải Nobel cao quý như thế
Thuốc súng ra đời, sáng tạo, hủy diệt ai
Có một Einstein vĩ đại như thế
Cõi ba chiều tương đối giả thuật kim



Có một Lão Tử uyên thâm như thế
Âm dương tương phản vũ trụ này
Có một Đức Phật an lạc như thế
Tĩnh lặng hư vô thức tỉnh muôn loài



Có một thiên hà tử thần như thế
Triệu hố đen hủy diệt các hành tinh
Có một vũ trụ khôn cùng như thế
Lòng người cũng vô thủy vô chung



Có con suối trong nguồn chảy ra như thế
Đổ về đâu nơi biển biếc trời xanh
Có một người mẹ dịu hiền như thế
Lặng thầm nơi chín suối đón con về



Có một rặng cau già như thế
Mủi lòng ta nhớ đám trầu cay
Có một con bướm quê đep xinh như thế
Lãng đãng bay làm xao xuyến cả rừng già



Có một người hành khất như thế
Tiều tụy đi hoài dạy ta biết yêu thương
Có một tài tử giai nhân như thế
Chỉ biết yêu ai bỏ lỡ cuộc đời mình



Có một mảnh trời quê lặng thầm như thế
Nhớ mãi tương cà nhớ mẹ nhớ cha
Có một mảnh đất lành như thế
Vạn kiếp người gọi nơi ấy quê tôi



Có một nhận biết đơn giản như thế
Đón bão dông nhận dạng tự nhiên là
Có một mảnh trăng quê điền viên như thế
Bóng chị Hằng bên chú cuội của lòng ta



Có một chiếc đồng hồ vô tư như thế
Phải trái lắc hoài chỉ để lấy động năng
Có một con lịch lặng thầm như thế
Mở trang nào trang ấy hôm nay



Có một Socrates lẫy lừng như thế
Khai sáng tự do, chết bởi tự do
Có một vị tổng thống oai hùng như thế
Làm thuê hoài cho thế lực dầu thô



Có một Christ đáng yêu như thế
Thương cho người hành động vô minh
Có một giống người như thế
Thể đặc tiêu tan, thể sóng vĩnh hằng



Có một cách huấn luyện con người như thế
Số hóa não bộ người cứ tưởng văn minh
Có một cách gây niềm tin hoang đường như thế
Không tin vào trừng phạt đợi chờ ai



Có một giả kim thuật tài tình như thế
Chuyển hóa phân thành hương sắc hoa hồng
Có một nghệ thuật mê hồn như thế
Biến rác rưởi cuộc đời thành bài học yêu thương




Có một lối sống giản đơn như thế
Thấy đúng thì làm để nhận niềm vui
Có một cách thẩm định dễ thương như thế
Kết quả chừng nào vui chừng ấy ai ơi



Có một Decartes lẫy lừng như thế
Sống làm người là phải nghĩ suy
Có một kỹ thuật đơn giản như thế
Quan sát ý nghĩ mình để được bình an



Có một chú ếch xanh nhỏ xinh như thế
Nhảy tõm vào ao cũ nước sủi tăm
Có một khối sao băng bất chợt như thế
Cứa ngang trời xao động trái tim ai



Có một lòng tham vô tình như thế
Của cải dư thừa ứng sử vẫn nhỏ nhen
Có một sự thanh cao lạ thường như thế
Sống trọn niềm vui với khoai sắn tương cà



Có một ngày như thế
Có một đêm như thế
Có một vũ trụ như thế
Như thế là như thế ở lòng ta

(còn tiếp)
__________________
Hạnh Phúc thay ! Mỗi sớm mai thức dậy,lại có thêm một ngày để yêu thương .
Trả Lời Với Trích Dẫn