UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Cõi vô hình

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Thông điệp từ cỏi vô hình
Old 29-01-2010, 9:57 am  
Udambara
Senior Member
 
Udambara's Avatar
 

Default Thông điệp từ cỏi vô hình
Thông Điệp Từ Cõi Vô Hình



Nhiều thông điệp từ cõi vô hình đã làm hoang mang một số người tập tành tìm học về huyền bí, nhất là khi các thông điệp dường như có tính cách riêng tư. Người nhận tưởng mình được ưu ái đặc biệt, người gởi dường như khuyến khích cái cảm tưởng đó.

Tôi đã biết trường hợp mà một cá nhân được mách trong đầu rằng ông ta đã là Nã Phá Luân trong kiếp trước, đã nên Thánh trong thời gian gần đây. Người ấy còn bảo hiện giờ bao quanh mình ông toàn là thần linh và lâu lâu lại được Chúa Giêsu đến thăm. Trường hợp này hết sức điển hình. Người nhận được các thông điệp như vậy đáng thương hơn đáng trách. Đáng thương hại là vì họ tưởng các lời phỉnh bợ kia là sự thật. Họ bắt đầu tin rằng họ đặc biệt thật, rồi họ sẽ hành động khác thường làm cho những người chung quanh xa lánh họ vì cái bất bình thường của họ.

Đó là tôi chưa nói đến những trường hợp mà người nhận thông điệp là người trong giới chúng ta, người chỉ mong có dịp để làm việc, để giúp đời, để lấy kinh nghiệm học hỏi. Những sự kiện này rất nguy hiểm. Ta sẽ bị phỉnh gạt mà không hay. Kẻ vô hình sẽ tự xưng là Bồ Tát; họ nhìn nhận ta là người lớn căn; họ sẽ cho biết chỉ có ta là người xứng đáng cộng tác với họ để làm lợi cho vũ trụ.

Đây là lúc ta cần đến sự sáng suốt, một sự tối cần cho người muốn tìm học siêu hình. Ai ai cũng tin rằng những gì Thầy bảo đều là hay, đều tốt cho ta. Đã là Thầy, thì họ biết nhiều thật, họ cũng biết vô cùng. Và họ cũng thật tâm muốn dẫn dắc ta. Nhưng họ cũng phải biết môn đệ của họ có khả năng học hay không. Cứ nhắm mắt tin bừa bãi là không xứng đáng học trường huyền bí, một trường chuyên biệt luôn đòi hỏi sự sáng suốt, sự suy luận và trí phán đoán. Nếu người học nặng óc mê tín, dị đoan, chỉ mong có người nói ra để tin và để làm theo thì tốt nhất là nên rút lui, vì trường này không dạy được con voi ăn thịt.

Tôi đã biết nhiều người hành động rất ngông cuồng, chỉ vì tin rằng mình khác thường hơn thiên hạ, rằng mình có căn tu, rằng mình hưởng rất nhiều ân huệ của Bề Trên. Hãnh diện biết bao khi được bảo rằng ta là đệ tử quý nhất của một Đại Bồ Tát, hay của một quyền lực siêu phàm nào. Nên nhớ, dù ta có bước được nửa bước vào lớp tâm linh học, ta cũng chưa khác đồng loại của ta đâu .

Nếu ta đã học thật nhiều, đã đọc sách thật nhiều về các Thầy và các đấng vô hình đáng được tôn thờ, về các hiện tượng đã xảy ra trong môn học này, ta tất phải biết các đấng ấy không lựa người đặc biệt tốt để dạy như ta nghĩ . Đối với một vị Bồ Tát, tất cả chúng sanh đều đáng được giúp đỡ, và họ dạy ta theo trình độ hiểu biết của từng người . Lúc này còn quá sớm để tôi bàn với các bạn về căn bản thuận lợi cho sự cảm thông, sự tiếp xúc trực tiếp từ cõi vô hình. Đừng tưởng anh X hay anh Y không nghe được lời nói, không nhìn thấy vô hình, là những người thiếu căn cơ đáng tội nghiệp. Nên biết rằng ai ai dưới trần này cũng đang học, cũng đang được hướng dẫn bằng cách này hay cách khác.

Hiện giờ, nếy ai có thật sự để tâm vào môn học, nếu đã có nghiên cứu chương trình, tất cũng biết rằng các Thầy ít bao giờ thuyết giảng với từng cá nhân một. Bài giảng của Đức Phật cũng đã gửi đến hàng triệu người, bài giảng của Chúa Giêsu cũng đã có lớp lớp chúng sanh đến dự. Các Thầy của chúng ta có trả lời về những câu hỏi có ý thức. Và muốn có những câu hỏi đó, muốn được dạy thêm, ta phải có óc tìm hiểu, phải có óc thắc mắc, phải nghe thật nhiều, đọc sách thật nhiều, suy gẫm thật nhiều. Phải tự đặt cho ta những bài toán càng lúc càng khó, phải để công sức ra mà giải quyết, khi nào cần mới có sự giúp đỡ. Câu hỏi nào cũng được trả lời bằng cách này hoặc cách khác, nếu đó là câu hỏi có ý thức và sự trả lời là để giúp ta tiến bước.

Không phải riêng ta, mà tất cả đều được hướng dẫn. Phật đâu có bảo giáo pháp của ngài để cho hạng người này mà phải dấu người kia. Tất cả đều được nghe, được xem, được nghiên cứu và thi hành. Và chỉ thi hành khi nào ta thật hiểu thấu đáo và nhất là chỉ khi nào chính ta, ta chấp nhận là đúng. Chỉ hành sau khi đã rõ, đó là quan trọng. Không phải hành bởi vì đó là lời của Đức Thích Ca, là sự mong muốn của Chúa Giêsu, là lời răn của Đấng Allah.

Có những sự kiện không còn hợp với ta 2000 năm sau khi các bậc Thầy kia mong dẫn dắc nhân loại. Không phải họ dạy sai. Họ chỉ dạy cho con người của một thời đại. Những căn bản, những nguyên lý thì bất biến.

Từ khi tôi có hiểu biết hơn về nguyên lý siêu hình, tôi đã hiểu Thánh Kinh của Thiên Chúa Giáo nhiều hơn, hơn cả thời kỳ tôi có bổn phận dẫn dắt tinh thần cho các con chiên Thiên Chúa. Tôi đã thấy rõ những sai lầm của các bản dịch sau này từ các ngôn ngữ cổ xưa. Là vì người dịch đã dịch với trí thức, với tinh thần của một người ở thời đại này mà không hiểu, chưa học qua cách sống, sách suy nghĩ của đồng loại từ lúc Chúa Giêsu giáng phàm dạy đạo. Thiên hạ đã đọc Thánh Kinh từ 2000 năm nay, ít ai đã hiểu nó theo tinh thần của người giảng dạy. Bao nhiêu cái đẹp, cái hay trong đó, tôi tưởng chỉ có minh triết Đông Phương mới thấm nhuần và thưởng thức.

Đối với những người đang mong muốn bước vào trường tâm linh, tiện đây tôi đưa ra những cách đơn giản để theo. Cách thứ nhất là nên gần gũi những người đang đi, hoặc đã đi trên con đường đó. Cách thứ nhì là phải đọc thật nhiều sách. Đọc tất cả, phân tích tất cả.

Kinh nghiệm của bản thân tôi do cách thứ hai; đọc sách và nghiền ngẫm. Tôi đã may mắn được xem quyển "The Occult World" (Thế Giới Huyền Bí) của Sinnett, năm 1882. Tiếp theo tôi đọc quyển "Esoteric Buđhism" (Phật Giáo Mật Tông) cũng của Sinnett. Nhờ các sách đó mà tôi mong biết hơn nữa, học hơn nữa về vấn đề tâm linh. Tôi đã không ngại đi tận nguồn, tận ngọn các tài liệu để học hỏi. Sau đó tôi từ chức Giám Mục của tôi trong nhà thờ Anh Quốc để có ngày giờ nghiên cứu thêm về một môn học đã làm cho tôi say mê. Tôi sang Ấn Độ để được dẫn dắt bởi những người đã qua con đường tâm linh học.

Đó là hai cách dễ nhất: đọc sách và nghe ngóng. Cách thứ ba được nói trong các sách Đông Phương là cách phát triển trí thức bằng cách để hết tâm suy nghĩ về một vài nguyên lý căn bản. Ít có người đạt tới mức. Trong các phép Đông Phương cũng còn dạy rằng, phải hành thiện thật lâu để mở tâm, rồi sẽ đến con đường mở trí. Cứ vững dạ tin vào cái tốt, và hết lòng hành cái thiện thì ánh sáng sẽ soi đường. Tin rằng chúng sanh đều có cái loé sáng của Thượng Đế. Cái loé sáng đó chính nó sẽ thúc đẩy con người tìm đến cái sáng của Cội Nguồn. Con đường ta chọn để đi có thể dài hay ngắn.

Dù sao, được ở trong hội này, hội tìm hiểu tâm linh, ta nên mừng rằng ta đã may mắn. Ta cứ tin rằng cái duyên này là kết quả của hành động ta từ nhiều kiếp trước. Trong bao nhiêu kiếp qua, có lẽ ta mong muốn được học môn này mà không có dịp nên kiếp này ta được thỏa mãn. Ta có quyền hãnh diện, nhưng đừng tưởng được nhập vào hội là đủ. Được vào đây là lúc phải làm việc, phải phát triển cái trí cho cùng tận. Cái khó là lúc này, lúc được nhập vào hội. Trước khi trở thành một người hoàn toàn như các vị Thầy của ta là người hoàn toàn, nói theo Ấn Độ Giáo hay Phật Giáo, trước khi đắc đạo, ta phải là một người trí huệ sáng suốt, một đại triết gia, một đại khoa học gia, một đại nghệ sĩ. Hoặc ta phải phát triển tâm bi, phải vị tha, thương người như thương mình, phải có các hy sinh siêu phàm. Trước khi đắc đạo, ta phải học tất cả, hiểu tất cả, hành tất cả. Đó là một công trình vĩ đại. Nó cho ta hiểu nghĩa chữ Luân Hồi, tại sao ta cần chuyển kiếp, tại sao ta không nên bỏ lỡ một cơ hội nào để học hỏi khi mang được kiếp người.

Ta bắt đầu chương trình học bằng khoa học tâm linh là một sự may mắn, tôi lập lại. Chính sự hiểu biết nguyên lý này sẽ làm cho các lớp học tiếp theo dễ dàng hơn. Như vậy con đường của ta sẽ thâu ngắn. Ai ai rồi cũng sẽ đắc đạo. Ai ai rồi cũng sẽ được về với ánh sáng Thượng Đế, chỉ có khác là kẻ đi mau, người đi chậm. Vì ai ai cũng phải học đủ các môn, dù bắt đầu có lựa môn này hơn môn khác.

Một đứa bé đến trường phải học sinh ngữ, học toán, học sử địa, v.v... Nó sẽ thích toán và sẽ phát triển hơn các bạn về môn toán. Những đứa trẻ khác sẽ phát triển hơn về môn sinh ngữ, về địa lý, rồi thì sau này sẽ học toán, học sử sau. Ta không thể nói đứa nhỏ giỏi toán tiến hóa hơn các bạn học sử, hoặc các em học sử tiến hóa hơn những đứa học địa. Là vì rồi chúng ta cũng phải học giỏi đủ các môn mới mong ra trường. Ta cũng vậy. Đừng bao giờ đứng trong cửa trường này mà khi dễ các người chưa để chân vào. Tôi nhắc lại, ta cùng đồng loại đều nhắm về một điểm sáng để mà đi, và rồi ai cũng sẽ đến. Chúng ta có thể may mắn hơn vì được học môn này trước. Tôi nói "học trước" là vì rồi tuần tự môn nào mình cũng phải thông suốt. Đây chính là một cái may mình phải lợi dụng và tỏ ra xứng đáng.

Có những người đang trên đà học hỏi, thình lình gặp một vài thử thách, tự nhiên bị chồn chân rồi bỏ dở. Chúng tôi đã gặp nhiều trường hợp đáng buồn. Dù sao, cái hiểu biết của họ thâu lượm được trong thời gian trước, có lúc họ sẽ dùng trở lại. Nhưng sự dang dở làm cho họ thoái hóa không ít. Những ví dụ như vậy báo nguy cho chúng ta. Nên nhớ rằng cái may mắn này cũng nhờ sự khó nhọc của ta từ các kiếp trước. Ta nên lợi dụng nó triệt để, nên sáng suốt và bình tĩnh đối với một môn học khó nhất chương trình. Nhiều người đã hiểu lầm những ấn chứng; nhiều người đã nhận được thông điệp có tính cách cá nhân, có tính cách khen tặng, tâng bốc.

Phải tập lý luận. Phải biết nghi ngờ: "Có phải đây là chuyện hoang đường? " "Việc này vô lý, làm sao có thể như vậy được!" Phải suy nghĩ, phải phân tích, phải cân nhắc, phải bình tĩnh. Nhớ ta là ta, không phải là một siêu nhân chỉ vì một siêu nhân bảo vậy. Sau khi đã đắn đo suy nghĩ, nếu thấy còn điều gì chưa sáng tỏ, nên trình bày cho người trong hội. Nguy hơn nữa, khi thông điệp không phải là một sự phỉnh nịnh, mà là một lời hăm dọa: "Nếu không tuân sẽ có tai họa xảy đến..." Nếu ta bình tĩnh, không có sự hăm dọa nào bắt ta phải làm trái với lương tâm của ta. Hành động vô lý, thiếu suy nghĩ chính là tai họa đó. Tôi biết những trường hợp đáng buồn vì có người đã hành như loạn trí. Các bạn cứ tưởng các bạn không đến nỗi như thế, nhưng những người đã loạn trí cũng tưởng là họ không đến nỗi như vậy .

Để kết luận, tôi nhắc lại lời của Đức Thế Tôn nói với môn đệ: "Này, hỡi Kalamas, con nghi ngờ là đúng, con thắc mắc là đúng. Phải thắc mắc vì chuyện đáng nghi ngờ. Nhưng này Kalamas, khi tự con, chính con đã nhận ra rằng: "Các thuyết đó sai lầm và bị gạt bỏ bởi những người minh triết. Nếu theo nó, chấp nhận nó là đi đến sự dữ và sự phiền não" thì này Kalamas, hãy bỏ nó qua một bên, dù con đã có nghe qua về nó, dù nó trong tập truyền dân chúng, dù nó được phần đông chấp nhận, dù nó được ghi trong các kinh sách, dù bề ngoài nó xem chừng như phản ảnh khoa học, dù diễn giả rất ư là cảm kích, dù người đưa thuyết đó là thầy của con."

"Và ta nói với con như thế này nữa, Klamas. Khi nào tự con, chính con biết rằng các thuyết đó đúng, hợp lý, được kẻ minh triết công nhận và khen tặng, và khi nào hành theo chúng sẽ mang lại lợi ích và hạnh phúc, thì này Kalamas, con hãy chấp nhận và sống theo chúng; chứ không phải vì chúng theo tập truyền xa xưa, không phải vì chúng được nhiều người công nhận, không phải vì chúng được ghi trong các thánh kinh, không phải vì chúng phỉnh nịnh ý kiến riêng tư của con, không phải vì chúng xem như phản ảnh khoa học, không phải vì diễn giả đã cảm kích con, không phải vì người đưa thuyết đó là thầy của con."

Sau cùng, đây là một vài lời khuyên vàng ngọc chúng ta nên lấy làm khuôn, khi nào gặp sự thử thách mà ta dường như muốn sa ngã cũng vì cái ngạo mạn của cái "ngã" trong ta. "Này các môn đệ, hãy nhớ rằng cái hố ngăn cách kẻ tội lỗi với người thiện lành sâu thật. Nó còn sâu hơn nữa giữa người có trí thức và người thiện lành. Tuy vậy, nó còn thăm thẳm giữa người thiện lành và người đang vào cửa thiêng liêng. Bởi vậy, các con hãy thận trọng, đừng bao giờ tưởng mình là người đặc biệt, riêng rẽ với chúng sanh ".

Cố Giáo Sư Huỳnh Thanh Nhạn Chuyển Ngữ
(Trích trong Đặc San HTLH 1996)


Udambara sưu tầm
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 9 người đã gửi lời cảm ơn đến Udambara vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (31-01-2010), admin (29-01-2010), dung9610 (30-01-2010), Happy (29-01-2010), langdong008 (10-10-2015), tuanvu_quynh1949 (29-01-2010), VoDanh (29-01-2010), wdan801 (30-01-2010), ZeroKhongVo (02-07-2010)
Old 07-08-2015, 6:03 pm  
liem0962
Senior Member
 
liem0962's Avatar
 

Default
Rất nhiều người hỏi tín đồ Cơ Đốc: “Cớ sao Thiên Chúa của các ông lại để cho bi kịch và thảm họa xảy ra với loài người?”, có lẽ cô gái dưới đây sẽ cho bạn một câu trả lời thỏa đáng.

Anne là con gái của mục sư nổi tiếng Billy Graham của nước Mỹ. Sau sự kiện 11/9, cô đã được đài truyền hình Mỹ mời đến phỏng vấn trong một tiết mục buổi sáng. Người chủ trì hỏi thẳng cô câu hỏi tương tự như trên.

Cô gái đã tinh tế vận dụng trí tuệ của một tín đồ để nói hết kiến giải của mình về vấn đề này, mời các bạn theo dõi:

Tôi tin rằng Thượng Đế cũng giống như chúng ta vậy, đều rất đau lòng vì chuyện này. Tuy nhiên, người Mỹ trong mấy năm trở lại đây đã đuổi Ngài ra khỏi trường học, đánh bật Ngài ra khỏi chính phủ, hất Ngài khỏi cuộc sống của chúng ta. Là một tín đồ, tôi tin tưởng sâu sắc rằng Ngài chỉ có thể lặng lẽ hiển diện trong cuộc sống của chúng ta. Chính bản thân chúng ta bảo Ngài rời đi, rồi bây giờ chúng ta lại muốn hỏi rằng rốt cuộc Ngài đang ở đâu? Tại sao chúng ta lại tự cho mình cái quyền chất vấn Thượng Đế, trách rằng sao Ngài lại không bảo hộ người Mỹ? Thay vì như thế, tại sao chúng ta không ngoảnh đầu mà nhìn lại lương tâm và vấn đề đạo đức phát sinh trong mấy năm nay ở Mỹ?

Vào một năm nào đó, có người đề xuất rằng không được cầu nguyện trong trường học, bởi vì trường học nên trung lập với tôn giáo, trường học không có quyền yêu cầu học sinh phải cầu nguyện.

Chúng ta nói: “Không vấn đề gì!”

Vào một tháng nào đó, chúng ta cảm thấy Kinh Thánh dạy bảo mọi người“không được giết người, không được trộm cắp, cần yêu mến mọi người chung quanh như chính bản thân của mình” đã trở nên lạc hậu, không bằng đem nó ra khỏi trường học đi.

Chúng ta nói: “Không thành vấn đề!”

Vào một ngày nào đó, có người nói “lòng tự trọng của trẻ con rất mỏng manh, chúng ta không nên áp dụng hình phạt thể xác với chúng”. (người nói lời này, đứa con của ông cuối cùng đã tự sát).

Chúng ta nói: “Không thành vấn đề!”

Một giờ nào đó, có người nói: “Thời thế đã thay đổi rồi, thầy cô, hiệu trưởng không được trách phạt học sinh, học sinh đã gánh chịu quá nhiều áp lực rồi”. Vì sợ chọc giận phụ huynh học sinh, báo chí sẽ làm rùm ben lên, vậy nên trường học đã không còn dám xử phạt học sinh nữa.

Lại có người nói: “Con cái có nhân quyền, chúng nó có quyền chấp nhận phẫu thuật phá thai, càng không có trách nhiệm phải thông báo cho ba mẹ biết”.

Chúng ta nói: “Không thành vấn đề!”

Có người nói: “Công tác và đời sống riêng tư nên tách hẳn ra, chỉ cần vị tổng thống đó có thể làm tốt kinh tế là được rồi……….chúng ta sao lại phải đi quản đời sống riêng tư của người ta? Mỗi người đều có đời sống riêng của mình mà!”

Chúng ta nói: “Không thành vấn đề!”

Có người nói: “Truy cập các trang mạng giới tính là tự do cá nhân, cho dù là các trang mạng giới tính trẻ em thì sao chứ? Đây đều là tự do ngôn luận cá nhân, không có can hệ gì đến các vị!”

Chúng ta nói: “Không có vấn đề gì!”

Có người nói: “Người hiện đại cần có tư tưởng phóng khoáng, sắc tình, bạo lực trong truyền hình, điện ảnh, chẳng qua chỉ đang phản ánh hiện thực của xã hội mà thôi”.

Có người nói: “Đối với ma túy, cưỡng hiếp, mưu sát, ca từ của quỷ dữ, cũng chẳng qua chỉ là phát tiết tình cảm, giải tỏa căng thẳng……….Cớ sao lại cứ hay chuyện bé xé ra to làm gì? Muốn làm thì đi mà làm thôi!”

Chúng ta nói: “Không có vấn đề gì!”

Sau khi chúng ta cho phép thế hệ thanh niên định ra đủ loại đủ kiểu xã hội như trên, chúng ta lại còn truy hỏi: tại sao những đứa trẻ thời nay không còn có đạo đức lương tri? Tại sao những đứa trẻ lại cầm súng giết người? Tại sao những đứa trẻ 13 tuổi đã làm cha làm mẹ?

Và giờ đây lại hỏi, tại sao thảm kịch 11/9 lại xảy ra?

Thượng Đế bất đắc dĩ phải trả lời rằng: “Này các con! Chính bản thân các con đã không để cho ta bước vào trong trái tim và sinh mệnh của các con đấy thôi”.

Nếu suy nghĩ sâu xa một chút, chúng ta sẽ không khó mà phát hiện rằng tất cả những điều này đều là chính tự bản thân chúng ta tạo nên, tự tay chúng ta đã phá hủy hết thảy nền tảng đạo đức mà cha ông chúng ta đã gieo trồng từ bấy lâu nay.

Điều đáng buồn cười nhất chính là chúng ta đã rời bỏ Thượng Đế, vậy mà lại cả gan chất vấn Ngài vì sao lại dẫn dắt toàn thế giới lao xuống cánh cửa địa ngục. Điều đáng buồn cười nhất chính là chúng ta tin những gì được nói trên báo chí, mà lại hoài nghi những gì được nói đến trong Kinh Thánh.

Điều đáng buồn cười nhất chính là chúng ta có thể gửi một cậu chuyện cười qua email, hơn nữa lại còn nhanh chóng phát tán rộng rãi thứ hài hước vui nhộn ấy, nhưng hễ khi chúng ta gửi đi một tin tức nào đó có liên quan đến Thần Phật và Thiên Chúa thì mọi người lại cảm thấy do dự. Điều đáng buồn cười nhất chính là những bài viết dung tục và sắc tình được phát tán tự do trên mạng; nhưng trong hoàn cảnh công tác và trường học, những thảo luận công khai hễ có liên quan đến Thần Phật lại bị chính bản thân chúng ta công kích giễu cợt một cách thậm tệ.

Điều buồn cười nhất chính là khi gửi email này đi, chúng ta sẽ không gửi cho rất nhiều người, bởi vì chúng ta không biết được người khác sẽ nhìn mình như thế nào. Điều buồn cười nhất chính là chúng ta quan tâm cái nhìn của người khác về mình còn hơn cả việc Thượng Đế nhìn nhận chúng ta như thế nào.

Nếu bạn cho rằng những lời này có ích đối với việc thăng hoa đạo đức của toàn dân tộc, vậy thì xin hãy gửi đến những người khác, nếu không thì không cần phải để ý đến nó! Sẽ không có ai biết được, nhưng một khi bạn vứt bỏ những điều tốt đẹp, thì đừng oán trách rằng cớ sao xã hội ngày nay sao không còn ra hình thù gì nữa cả.

Khi đối diện với bất cứ điều gì, đừng bao giờ trách oán ai cả mà hãy nhìn lại chính bản thân mình, nhìn lại bản thân mình …

Thần Phật không tồn tại để chúng ta chỉ tôn thờ và tín ngưỡng, mà họ hiện diện để dẫn chúng ta đi trên con đường của lương tri và đạo đức. Khi trong tâm không còn có Thần, chúng ta sẽ đi theo tiếng gọi của ma quỷ, và nhiệm vụ của chúng là dẫn con người đến địa ngục.

Nơi nào con người không tin vào sự tồn tại của Thần, nơi ấy không có bình yên.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 21-11-2015, 9:06 am  
liem0962
Senior Member
 
liem0962's Avatar
 

Default
Đặc dị công năng http://ue.vnweblogs.com/post/18513/495339
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
Trí Tuệ Tế Bào thatsonphutu Thư giản - Linh tinh 24 28-05-2013 12:52 pm
Thiền Định tiếp xúc với các Đấng admin Phương pháp tập 69 04-05-2012 12:00 pm
Pháp sư Hamud nói về cõi vô hình. Nhat nguyen Cõi vô hình 11 28-06-2009 1:56 am
Thông điệp đầu năm tumel Thông báo - Tin tức 9 16-02-2008 9:34 am
VẬT CHẤT VÀ TÂM LINH (Sưu tầm) dung9610 Tâm linh 6 29-11-2007 10:09 am

Ðang đọc: 2 (0 thành viên và 2 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2018, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles