UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
www.ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Thư giản - Linh tinh

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
Old 01-12-2014, 6:18 pm  
haidong
Senior Member
 

Default
Đàn chó 'vái lạy' xin tôi cứu mạng

Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-12-2014, 8:12 am  
thien thu 2
Senior Member
 

Default
Thiên thu xin mượn Thread nầy của Haidong với tinh thần mới/ cũ:

Dành cho những người thích thơ "Hoa trắng thôi cài trên áo tím" : nghe tâm sự của nhà thơ kiêm soạn giả Cải lương "Lão tướng Kiên Giang":

Quote:
Nhà thơ Kiên Giang và hồi ức Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Cách nay nửa thế kỉ bài thơ Hoa trắng thôi cài trên áo tím của nhà thơ Kiên Giang ra đời năm 1958 đã gây xôn xao dư luận một thời, nhất là trong giới sinh viên học sinh, họ đua nhau sưu tầm chép vào sổ tay, thơ... Bài thơ còn phổ biến sâu rộng hơn (ở miền Nam) khi được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc.
Thơ và nhạc đã đi vào trái tim bao người về một mối tình đẹp giữa anh học trò và người con gái xóm đạo thường hay mặc áo tím và cài hoa trắng đi lễ nhà thờ. Tuy nhiên, bài thơ này có hai đoạn kết khác nhau nhà thơ Kiên Giang kể lại "cái phút ban đầu lưu luyến ấy'' bằng một giọng bùi ngùi:

Năm 17 tuổi tôi từ Sài Gòn về Cần Thơ học lớp đệ nhị (lớp 11 bây giờ) ở Trường trung học tư thục Nam Hưng. Chủ nhật mỗi tuần "những nhà báo học trò" chúng tôi tụ tập trong vườn xoài xanh um để thực hiện số báo viết bằng tay. Trường Nam Hưng có ra tờ báo học trò lấy tên Ngày Xanh để trao đổi với tờ Thắm của Trường trung học Ba Sắc. Tôi biên tập và trình bày, còn "cô ấy" thì chép bài vở vì chữ cô ấy rất đẹp. Đó là T.NH., cô bạn cùng lớp có mái tóc dài buông xõa ôm kín bờ vai.
Nàng theo đạo Thiên Chúa, tôi ngoại đạo nhưng vẫn "rình" trước cổng nhà thờ mỗi sáng chủ nhật để được "tháp tùng" nàng trên đường đi lễ về... "Yêu nhau" chỉ có vậy, ngoài những cái liếc mắt và nụ cưởi thẹn thùng, e ấp tuyệt nhiên chúng tôi chẳng "trao đổi" gì thêm nữa, quả là "tình trong như đã, mặt ngòai còn e".

Rồi cuộc kháng chiến suốt 9 năm nổ ra (1945-1954), việc học chúng tôi gián đoạn, trường lớp tan tác... Tôi tham gia kháng chiến và lập gia đình trong giai đoạn này. Điều xót xa (sau này tôi mới biết) là T.NH. vẫn âm thầm chờ đợi tôi và quyết gặp tôi một lần (vào năm 1955) rồi mới lấy chồng.
Tôi làm bài thơ Hoa trắng thôi cài trên áo tím tại Bến Tre năm 1958, đoạn kết có những câu: "Ba năm sau chiếc xe hoa cũ. Chở áo tím về trong áo quan. Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt. Khi anh ngồi kết vòng hoa tang...".
Tôi đã "cho" người mình thầm yêu phải chết để mối tình kia còn nguyên vẹn là của riêng mình.
Tuy nhiên, sau đó tôi lại tình cờ gặp T.NH. (lúc này đã có chồng) tại Sóc Trăng. Sau cuộc gặp gỡ đó, chẳng hiểu tại sao tôi lại muốn mình (người bạn trai trong bài thơ) chết để bảo vệ quê hương:
"Nhưng rồi người bạn đồng trang lứa. Đã chết hiên ngang dưới bóng cờ. Chuông đổ ban chiều em nức nở. Tiễn anh ra khỏi cổng nhà thờ...".
Tôi đã sửa đoạn kết là như thế ở Hàng Xanh (Gia Định) có lẽ là ghen ngầm! Có lần tôi thú thật với bà xã cái "ấn tượng" của sắc hoa màu trắng và màu áo tím. Từ đó... không còn màu tím trong tủ áo nhà tôi nữa.

Thơ là thế, chứ thực sự thì... chẳng có ai chết cả! Năm 1977, tôi và T.NH. lại có dịp gặp nhau ở Cần Thơ. 33năm đã trôi qua cả hai đầu ai cũng bạc, không nhắc nhở những kỉ niệm tuổi học trò ở Trường Nam Hưng, nhưng tự trong sâu thẳm tâm hồn chúng tôi vẫn trân trọng mối tình thầm kín mà tuyệt đẹp.

Đầu năm 1999, Hãng phim Truyền hình TP.HCM (TFS) có về Cần Thơ thực hiện một vài cảnh quay cho phim "Chiếc Giỏ Đời Người", chúng tôi có đến nhà T.NH. để mời ra quay cảnh trước nhà thờ chính tòa.
Ngôi nhà đóng cửa lặng ngắt, người hàng xóm cho hay T.NH. đã qua đời năm 1998. Tôi quá xúc động xót xa. Nghe nói tang gia có nhắn tin cho tôi nhưng tiếc là tôi không nhận được để tiễn biệt nàng lần cuối thật sự chứ không là tưởng tượng (như trong bài thơ). Sáng hôm sau, tôi cùng con gái T.NH. vào nghĩa trang viếng mộ cố nhân. "Người xưa" chỉ còn trên di ảnh... Còn đứa con gái của T.NH. đang đứng bên tôi thì lại giống người của 55 năm về trước đến lạ lùng. Phải chăng là vượt thời gian người bạn gái ấy vẫn sống mãi trong tôi và trong Hoa trắng thôi cài trên áo tím....."

Nhà thơ Kiên Giang tên thật là Trương Khương Trinh, sinh ngày 17.2.1929 tại làng Đông Thái, huyện An Biên, tỉnh Rạch Giá. Năm 17 tuổi (1946), đang là học sinh, Trương Khương Trinh đã có dịp tiếp xúc và gần gũi với nhà thơ Nguyễn Bính tại Rạch Giá và tôn Nguyễn Bính là thầy dạy làm thơ của mình (bài thơ Tiền và lá của ông chịu ảnh hưởng rõ nét của Nguyễn Bính). Sau này, ông làm thơ lấy bút danh là Kiên Giang (bài thơ nổi tiếng của Kiên Giang là Hoa trắng thôi cài lên áo tím được nhạc sĩ Huỳnh Anh phổ nhạc).

Ông còn là một soạn giả cải lương nổi tiếng với bút danh Hà Huy Hà, cùng thời với Năm Châu, Viễn Châu và được coi là thầy của cặp soạn giả Hà Triều - Hoa Phượng. Những vở cải lương mang dấu ấn Hà Huy Hà là Áo cưới trước cổng chùa, Người vợ không bao giờ cưới (vở này đã đưa cô đào Thanh Nga đoạt giải Thanh Tâm năm 1958). Ngoài làm thơ, soạn kịch bản cải lương, Kiên Giang còn là ký giả kịch trường của nhiều tờ báo lớn ở Sài Gòn trước 1975 như: Tiếng chuông, Tiếng dội, Lập trường, Điện tín…Ông từng bị tù vì là một trong những người tổ chức Ngày ký giả ăn mày, phản đối Luật báo chí sửa đổi của chính quyền Sài Gòn năm 1974....."

Nhà thơ Kiên giang đã ra đi vĩnh viễn từ cuối tháng 10/2014 ( 31-10-2014) tại BV Nguyễn tri Phương sau cơn đột quỵ.....

Thiên thu

thay đổi nội dung bởi: thien thu 2, 05-12-2014 lúc 1:45 pm.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến thien thu 2 vì bài post hữu ích này:
haidong (06-12-2014)
ngậm ngùi
Old 06-12-2014, 7:46 am  
haidong
Senior Member
 

Default ngậm ngùi
Cảm ơn ĐSH Thiên Thu đã chuyển một thông điệp giá trị , Nước Việt lại tiếp tục mất đi một người con Văn chương, một Thi,Nhạc sĩ tài ba .Những người con đem dòng Thơ ,Nhạc tô đậm nét Văn Hoá và Bản chất hồn nhiên cho Dân tộc. Họ cứ lần lượt theo năm tháng mà bỏ chúng ta đi ! Ước mong sao những Tác phẩm nghệ thuật ấy sẽ tiếp tục được gìn giữ ,lưu truyền! bởi không có những cái "SẾN " ấy thì rồi đây cái Văn hóa nói chung , cái âm Nhạc nói riêng của ta sẽ .....chẳng ra cái quái gì ! chẳng giống ai !hay tồi tệ hơn nữa là: TA chẳng còn là TA nữa.

Haidong xin nghiêng mình kính cẩn trước Linh hồn Cố Thi,Nhạc sĩ Kiên Giang - Trương Khương Trinh .Xin thắp nén Nhang lòng và cầu xin cho Linh Hồn Ông được nhẹ nhàng siêu thoát , bỏ lại những gì đau khổ xót xa của cõi đời giả tạm này như "Hoa trắng THÔI cài lên Áo tím " vậy!

haidong.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Siêu....việt
Old 09-12-2014, 4:23 am  
haidong
Senior Member
 

Default Siêu....việt

Một facebooker chia sẻ hình ảnh trang sách phiên âm tiếng Việt theo cách dễ đọc nhất. Theo đó, từ calculating được đọc thành con-c..-lây-tinh, hot-tempered sẽ được đọc thành hót-tem-pờ-rịt.



Một trong những quyển sách có phần phiên âm thuần Việt này là quyển "Tự học tiếng Anh cấp tốc" do NXB Đại học Quốc gia Hà Nội phát hành. Hai quyển này được giới thiệu trên các trang mua sách trực tuyến là: "Đều có phiên âm tiếng Việt dành cho người mới học (nên kết hợp nghe với đĩa CD để đảm bảo phát âm chuẩn)".






Hình ảnh trong các trang sách, với phiên âm Anh và Việt giúp người học có thể dễ hình dung ra cách đọc câu tiếng Anh. Đây cũng là quyển sách có phiên âm tiếng Việt khá đầy đủ với các âm cuối như z,k,s...

http://kenh14.vn/xa-hoi/do-khoc-do-c...0412214195.chn

thay đổi nội dung bởi: haidong, 09-12-2014 lúc 4:27 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Saigon
Old 15-12-2014, 5:25 am  
haidong
Senior Member
 

Default Saigon
Sài Gòn xưa và nay.

Sài Gòn trong những tấm ảnh xưa và nay luôn gợi nhắc cho chúng ta nhớ lại một thời để hoài niệm, để trân trọng và giữ lại cho mình sự bình lặng ở tâm hồn, giữa sự phát triển nhanh chóng và vòng xoay không ngừng của cuộc sống.

Với những cư dân lâu năm của Sài Gòn, thành phố này ngoài ý nghĩa là nơi cư trú, đây còn là kỷ niệm và chiếc nôi văn hóa phía Nam đất nước. Trải qua nhiều thăng trầm lịch sử, nhưng đâu đó nhiều tuyến phố, công trình, con đường… vẫn lưu giữ những dấu vết cổ xưa.

Đặc trưng của Sài Gòn là những con phố sầm uất, phồn thịnh và trầm mặc, một Sài Gòn nhộn nhịp ngựa xe, ồn ào phố thị với nhịp điệu cuống cuồng, hối hả… Sau hơn 300 năm hình thành và phát triển, Sài Gòn xưa và nay là Thành phố Hồ Chí Minh đã trở thành một trung tâm thương mại sầm uất, lớn nhất nước.

Những nét xưa cũ của một Sài Gòn hoa lệ đang dần mất đi, thay vào đó là một chuỗi những công trình bê tông hóa, mới mẻ từ dân cư cho đến nhịp sống. Những ai từng gắn bó và sống với Sài Gòn cảm thấy tiếc nuối bóng dáng “Hòn ngọc Viễn Đông” thuở nào.

Tuy nhiên, những ký ức về một Sài Gòn xưa yên ả, thơ mộng, thanh lịch mà không kém phần kiêu sa vẫn còn đọng lại ở những công trình kiến trúc cổ vẫn trường tồn đến ngày nay, mặc dù đô thị hóa đã phần nào làm thay đổi dáng dấp Sài Gòn xưa.


Ngày 11/11/1860, “sở Dây thép” Sài Gòn (tức Bưu điện Sài Gòn) được thành lập

…ngày nay, Bưu điện thành phố vẫn giữ nguyên dáng dấp cổ kính như cách đây nhiều thập niên


Nhà thờ Ðức Bà còn gọi là nhà thờ Chánh tòa Sài gòn, một công trình kiến trúc lớn ở quảng trường công xã Pari, trung tâm thành phố được xây dựng 1863 – 1865


Nhà thờ Đức Bà hiện nay, là một trong những hạng mục hiếm hoi hầu như không thay đổi theo năm tháng


Nhà hát Thành phố được xây dựng từ năm 1898 đến 1900, kiến trúc theo phong cách Pháp

Nhà hát Thành phố hiện nay

Chợ Bến Thành có từ trước khi người Pháp xâm chiếm Gia Định. Ban đầu, vị trí chợ nằm bên bờ sông Bến Nghé. Bến này dùng cho khách vãng lai và quân nhân vào thành vì vậy có tên gọi là Bến Thành.


Chợ Bến Thành ngày nay

Dinh Thống đốc Nam kỳ được xây dựng 1870 – 1973. Sau khi xây dựng xong, dinh được đặt tên là Norodom lấy theo tên của Quốc vương Campuchia lúc bấy giờ. Từ 1887 đến 1945, toàn quyền Đông Dương đã sử dụng dinh thự này làm nơi ở và làm việc nên dinh gọi là dinh Toàn quyền.

Hiện tại đây là địa điểm thu hút rất nhiều khách tham quan.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến haidong vì bài post hữu ích này:
thien thu 2 (15-12-2014)
Old 16-12-2014, 6:07 am  
thien thu 2
Senior Member
 

Default
Trò quá cảnh mới (?) của kịch bản Mượn đất Kinh châu "Tam quốc chí":

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-h...vn/685476.html
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 16-12-2014, 7:14 am  
haidong
Senior Member
 

Default
chỉ có vài chiếc "xe lạ " mà hàng trăm người Việt bị Rắn Lục đuôi đỏ cắn

ngất ngư cở đó !! còn bây giờ để 1000 chiếc "xe quen" đi qua ...phen này chết chắc !!!

haidong.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 14-01-2015, 3:15 pm  
haidong
Senior Member
 

Default
Cao Huy Huân
13.01.2015

Câu chuyện kém ý thức của dân Việt dường như nối dài mãi, nhưng hy vọng, đến một lúc nào đó nó sẽ kết thúc. Hôm nay nhân dịp đọc một bài báo về vụ một tai nạn giao thông nguyên nhân do kém ý thức của người Việt mà bỗng dưng muốn mang chuyện ý thức ra bàn. Thật đau lòng khi người chết do xe tải cán chỉ vì tránh xe gắn máy đi ngược chiều không đúng làn đường quy định. Chỉ vì thói vô ý thức của một số người mà mang bất hạnh đến cho rất nhiều người. Thôi thì bàn thêm về ý thức vậy.

Tôi đến Hà Nội vào một ngày mùa hè năm 2011. Trời Hà Nội hanh oi kinh khủng. Một đứa sinh ra và lớn lên ở miền Nam nóng ẩm, bỗng dưng thấy khó chịu với cái hanh khô của tiết trời hè đất kinh kỳ. Khách sạn tôi ở nằm gần Nhà Thờ Lớn và Hồ Gươm. Xế chiều chừng 3-4 giờ tôi định bụng rảo bước đi thăm phố phường, nhưng mới bước ra ngoài chừng 15 phút, nước mắt nước mũi đã tèm lem. Hà Nội hanh! Thế nhưng cái hanh của Hà Nội cũng không làm tôi thất vọng bằng khu phố cổ nơi khách sạn mà tôi ở. Hà Nội nổi tiếng cổ kính với 36 phố phường. Nghe đâu trung tâm Hà Nội cũng là ở khu phố cổ, nơi mua bán sầm uất và giá cả đắt đỏ bậc nhất . Có lần tôi còn nghe hai cô bé người Hà Nội khoe với nhau rằng bạn trai các cô có nhà ở khu phố cổ, chuyện này càng làm tôi tò mò hơn về nơi đó. Vậy mà, khi đặt chân đến Hà Nội, tận mắt chứng kiến những gì diễn ra ở khu phố cổ, tôi thất vọng não nề. Đường phố nhếch nhác rác, hàng quán lụp xụp mất vệ sinh và hất cả nước bẩn ra đường. Một người bạn sinh ra và lớn lên ở Hà Nội cho biết, cứ rảo bước ở khu phố cổ, cứ cách một đoạn sẽ thấy một xác chuột chết, như thế cũng cho thấy mức độ đông đảo của cư dân chuột ở đây. Trong lòng tôi thầm nghĩ, thế thì phải gọi là phố cũ, phố nhếch nhác, chứ sao lại gọi là phố cổ nhỉ. Bẩn, đó là điều tôi ấn tượng nhất khi nhớ về Hà Nội. Một công ty chuyên đo lường mức độ ô nhiễm môi trường của Pháp đã không ngần ngại phán rằng “Hà Nội là một trong những thành phố ô nhiễm nhất châu Á và là thành phố ô nhiễm nhất Đông Nam Á.” Thật đáng xấu hổ cho một nơi gọi là thủ đô của một quốc gia, nơi mệnh danh là nghìn năm văn hiến, và là nơi các nguyên thủ của quốc gia làm việc và sinh sống. Hóa ra cũng chỉ là một thành phố nhếch nhác bậc nhất khu vực. Mọi thứ nói cho cùng cũng chỉ là do ý thức mà thôi. Cũng đừng cười cợt Hà Nội vội khi 64 tỉnh thành trong cả nước, có thể ngoại trừ thành phố Đà Nẵng, liệu các tỉnh thành còn lại có sạch đẹp hay không? Ý thức kém và lối sống tùy tiện dường như là đặc tính của dân Việt. Nếu để ý, các thành phố du lịch nổi tiếng trong nước đều gặp chung một vấn nạn là thói quen xả rác tràn lan của dân Việt. Đã từ lâu rồi gia đình tôi cũng chẳng muốn đi du lịch ở Vũng Tàu nữa, vì cứ bị ám ảnh việc những bãi biển đầy rác.

Mới đây, một thành viên vừa đăng tải trên mạng xã hội 3 bức ảnh về việc giẫm lên hoa để chụp ảnh khiến không ít người vô cùng bức xúc về ý thức kém của nhóm bạn trong các bức ảnh. Theo đó, khung cảnh của các bức ảnh là cả cánh đồng hoa cải trắng ngút ngàn, dưới chân những ngọn núi đã bị cả nhóm có khoảng 7-8 người lội vào để chụp ảnh. Thậm chí một bạn nam trong nhóm đã đi cả xe máy vào vườn khiến hoa bị dập nát.

Cuối năm 2012, cộng đồng mạng dậy sóng khi chuyến đi Hà Giang của một nhóm “phượt” gần 50 người dẫn đầu được cập nhật thông tin. Bức ảnh khiến mọi người sốc nhất, chính là cảnh 50 người nằm ngủ qua đêm tại một khúc cua trên đường núi, bất chấp an toàn giao thông. Người đăng bức ảnh lên mạng đã miêu tả quang cảnh khi đó một cách lãng mạn và yên tĩnh, còn người xem thì chỉ thấy rợn tóc gáy bởi các thành viên của nhóm phượt quá liều mạng. Nhiều cư dân mạng khi đó bức xúc đặt câu hỏi: “Nếu giữa đêm đó, một chiếc xe tải phóng nhanh chạy qua đoạn cua này thì 50 người liệu còn tiếp tục nổi chuyến đi?” Bức ảnh khiến cư dân mạng bị sốc vì sự thiếu an toàn khi đoàn phượt ngủ ngay tại khúc cua trên đường đèo, giữa đêm khuya.

Chuyện một vài tay lái của các đoàn phượt thích phóng nhanh vượt ẩu, liều và hiếu thắng, lại thêm định nghĩa về phượt nghĩa là “ngẫu hứng”.

Mỗi sáng giờ cao điểm đi làm, tôi cảm thấy rất bực mình vì cách tham gia giao thông của đại đa số dân Sài Gòn (phần nhiều là dân nhập cư). Thứ văn hóa xe máy chụp giựt mà tôi từng đề cập gần như được phô bày đầy đủ ở Sài Gòn. Ai cũng tranh nhau vượt lên trên, lấn sang đường ngược chiều và lấn cả lên vĩa hè. Ở các ngã tư là một sự mâu thuẫn lớn, trong khi phía đèn đỏ đủ mọi phương tiện tranh thủ ráng nhấn ga chạy thêm chút nữa, thì ở phần đường đèn chuẩn bị xanh ai ai cũng cố gắng tranh nhau lên để chạy trước khi đèn xanh. Hỗn loạn và vô ý thức. Và hậu quả là tai nạn và kẹt xe thì chắc chắn xảy ra từng phút.

Câu chuyện ý thức xin tạm gác lại ở đây để mọi người cùng suy ngẫm. Không có nghĩa ý thức của người Việt kém là do mọi thứ tự nhiên vốn là như vậy. Chỉ là vì chính sách phát triển con người còn kém ở cấp quản lý mà thôi. Nếu có chính sách phát triển tốt, xã hội trật tự văn minh và tạo đủ điều kiện sống tốt đẹp cho con người thì chắc chắn ý thức hệ sẽ tốt hơn.

Cao Huy Hân.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là người đã gửi lời cảm ơn đến haidong vì bài post hữu ích này:
thien thu 2 (14-01-2015)
Old 17-01-2015, 6:43 am  
haidong
Senior Member
 

Default
Tiếng Việt Trong Nước Quá Nhiều Tiếng Lóng và Ngôn Ngữ Chợ Búa

Xin nhớ cho ngôn ngữ, dù ở Đàng Trong hay Đàng Ngoài thời Trịnh-Nguyễn Phân Tranh và ngày nay Miền Nam hay Miền Bắc trong cuộc chiến “VietnamWar” thì cũng đều là tài sản chung của đất nước. Dù chính quyền có khả năng tác động tới ngôn ngữ nhưng ngôn ngữ của một đất nước không phải hoàn toàn do một chế độ hoặc chính quyền áp đặt hoặc chế ra.

Tiếng lóng (slang) là ngôn ngữ của các băng đảng, lưu manh côn đồ, cờ bạc, đĩ điếm, hoặc bọn du thủ du thực nói chuyện với nhau để không cho người ngoài biết hoặc che mắt cảnh sát, lực lượng an ninh, hoặc để tỏ ta đây “anh chị”, “hơn đời”. Trước năm 1975 cũng đã có khá nhiều tiếng lóng, chẳng hạn như:

-Cớm= cảnh sát. Cớm gộc= cảnh sát trưởng hoặc quan to.
-Ghế = gái
-Choạc= Chục
-Bò= Trăm
-Khứa= khách. Khứa lão= khách già, lớn tuổi
-Nhí (nhỏ) = Bồ nhí tức già rồi mà còn “chơi trống bỏi” tức cặp với cô gái/cậu trai nhỏ tuổi bằng con mình.
-Biến= Chạy đi
-Bỉ vỏ= Dân bỉ vỏ là dân cờ bạc
-Thổi= Lấy cắp
-Thuổng= Lấy cắp
-Khoắng= Vào nhà lấy trộm, trộm
-Cuỗm= Lấy đi. Thí dụ: Hắn cuỗm vợ của bạn hắn.
-Chôm/chôm chĩa= Lấy cắp. Chôm chĩa credit= Ăn cắp/cầm nhầm thành tích của ai.
-Xế hộp= Xe mới đắt tiền
-Ngầu= Hay, giỏi, đẹp, bảnh bao
-Chì: Gan lì

Ngay trong đại học, chẳng hạn như Đại Học Havard của Mỹ, cũng có rất nhiều tiếng lóng do sinh viên chế ra để nói chuyện với nhau, vừa nghịch ngợm (Nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò) vừa để tỏ ra đây là “sinh viên” hay “Havard”. Dù do sinh viên hay Havard chế ra, tiếng lóng không bao giờ được coi là ngôn ngữ chính của đất nước. Quý vị cứ mở bất cứ cuốn từ điển Việt Ngữ - dù xuất bản trước hay sau 1975 xem có tiếng lóng nào không?

Thế nhưng không hiểu sao ngày nay, báo chí trong nước, tiếng Việt xuất hiện quá nhiều tiếng lóng. Nếu không phải là tiếng lóng thì lại là loại ngôn ngữ “ đường phố” hay “chợ búa” của những người ít học. Đọc những bài báo có loại tiếng lóng hoặc ngôn ngữ “đường phố” chúng ta nhận ra ngay phần lớn xuất phát từ Miền Bắc chứ không phải Miền Nam.

Hiện nay, mạng lưới truyền thông của cả nước đều do những người “nói tiếng Bắc” nắm giữ. Có thể nói không sợ sai lầm rằng tiếng Việt bây giờ bị thống ngự bởi “tiếng Bắc” và giết chết loại ngôn ngữ trong sáng, giản dị, lịch sự, dễ hiểu mà Miền Nam xây dựng trong 20 năm.

Xin nhớ cho ngôn ngữ, dù ở Đàng Trong hay Đàng Ngoài thời Trịnh-Nguyễn Phân Tranh và ngày nay Miền Nam hay Miền Bắc trong cuộc chiến “VietnamWar” thì cũng đều là tài sản chung của đất nước. Dù chính quyền có khả năng tác động tới ngôn ngữ nhưng ngôn ngữ của một đất nước không phải hoàn toàn do một chế độ hoặc chính quyền áp đặt hoặc chế ra. Ngôn ngữ của một dân tộc là sản phẩm đi lên từ cuộc sống - xây dựng bởi các học giả, khoa học gia, các giáo sư đại học, dịch giả, nhà ngôn ngữ học, nhà văn hóa, tiểu thuyết gia, các nhà thơ, nhạc sĩ, nhà báo lỗi lạc cống hiến cho cuộc sống chung rồi được công chúng và hệ thống giáo dục chấp nhận rồi trở thành khuôn thước cho cả nước. Chúng ta không nên úy kỵ, dị ứng hay kỳ thị bất cứ ngôn ngữ của vùng, miền nào nếu nó hay, đẹp, giản dị, dễ hiểu. Đất nước càng phát triển thì ngôn ngữ càng phong phú thêm. Và chúng ta cũng phải có can đảm loại bỏ loại ngôn ngữ thô lỗ, chợ búa, lai căng, xúc phạm, bát nháo, bất lịch sự và thấp kém (do ít học) … ra khỏi gia tài ngôn ngữ Việt Nam…dù là trên bảng quảng cáo, các trang báo điện tử v.v…

Báo chí là phương tiện truyền thông đại chúng cần phải trong sáng, dễ hiểu. Sự tường thuật một biến cố không những trung thực mà còn phải đúng mức (decent) nữa. Khi quần chúng đọc một bản tin là muốn biết một sự kiện diễn ra như thế nào, chứ không phải đọc chuyện tiếu lâm hay nghe anh hề diễu cợt trên sân khấu. Việc dụng tiếng lóng trong các bản tin làm người đọc khó chịu và liên tưởng tới tác giả có thể xuất thân từ giai cấp chợ búa hay băng đảng mới gia nhập làng báo. Xin nhớ cho: “Văn tức là người”.

Nói như thế không có nghĩa là cấm không được sử dụng tiếng lóng. Trong các tác phẩm văn chương, chẳng hạn khi mô tả một mụ tú bà gọi điện thoại nói chuyện với một tên ma-cô giắt mối, hoặc băng đảng nói chuyện với nhau…thì việc sử dụng tiếng lóng là hợp lý và làm tăng tính hiện thực của tác phẩm. Thế nhưng để cho độc giả dễ hiểu, nhà văn cũng cần cước chú vì không phải ai cũng hiểu hết tiếng lóng.

Nghe một nhóm người nói chuyện với nhau bằng tiếng lóng mình đã khó chịu rồi. Nhưng không có gì kinh hoảng cho bằng nghe một cô hoa hậu, người mẫu hay một sinh viên mở miệng nói ra toàn tiếng lóng hay ngôn ngữ “đường phố” chứ không phải “Cửa Khổng sân Trình” tức ngôn ngữ của người được cắp sách đến trường. Xin nhớ cho ngôn ngữ biểu lộ trình độ giáo dục và tư cách của con người. Nhà đạo đức nói lời xâu xa nghĩa lý. Nhà giáo nói lời bảo ban nhỏ nhẹ. Mẹ hiền nói lời nhẹ như ru. Nhà tu hành nói lời cứu độ. Kẻ trí thức nói lời lịch sự. Người hiền lành nói lời chân chất. Bọn côn đồ nói lời dao búa. Bọn trộm cướp, xã hội đen nói với nhau bằng tiếng lóng. Bọn trọc phú nói lời kênh kiệu. Kẻ ác tâm nói lời cay nghiệt. Kẻ buôn gánh bán bưng giành giật miếng cơm manh áo từng ngày nói lời “đường phố”.

Dưới đây là một số những minh chứng cho việc sử dụng quá nhiều tiếng lóng và ngôn ngữ “chợ búa” của tiếng Việt trong nước bây giờ:

-Cà-phể đểu= Đây là loại ngôn ngữ “chợ búa”. Tại sao không nói “Cà-phê giả” cho đứng đắn và rõ nghĩa?

-Bôi trơn sổ đỏ= Hối lộ, đút lót để được cấp sổ đỏ. “Bôi trơn” là một loại tiếng lóng.

-Bảo kê sòng bài, bảo kê xe quá tải qua mặt trạm cân= Đỡ đầu/bao che cho sòng bài, đỡ đầu/bao che cho xe quá tải vượt trạm cân. Hai chữ “bảo kê” ảnh hưởng từ phim bộ loại đâm chém, bắn giết của Hồng Kông như : Bảo kê, bảo tiêu.

-Nhập viện= Có rất nhiều “viện”, nào là: Viện Kiếm Sát Nhân Dân, Viện Hàn Lâm, Viện Uốn Tóc, Kỹ Viện, Viện Ung Bướu, Viện Bào Chế, Viện Dưỡng Lão, Viện Mồ Côi, …vậy “nhập viện” là nhập “viện” nào? Do đó, một cách rõ ràng và đầy đủ nhất phải nói, “vào bệnh viện” hay “đưa vào bệnh viện”. Thí dụ: “Ông Nguyễn Văn A đã phải vào bệnh viện” hoặc “Người ta đã đưa nạn nhân vào bệnh viện.” hoặc “Tối qua cháu bé lên cơ sốt nặng cho nên gia đình đã phải đưa cháu vào bệnh viện.”

-Trạm trung chuyển: Nghe có vẻ cầu kỳ, khó hiểu. Tại sao không nói, “trạm chuyển tiếp” vừa giản dị vừa dễ hiểu?

-Tuyển quốc gia: Có biết bao nhiêu thứ “tuyển” như: Tuyển quân, tuyển phu, tuyển mỹ nhân, tuyển thủ, tuyển chọn, tuyển lựa tài tử, tuyển cử…vậy “tuyển quốc gia” là gì? Là tuyển chọn xem quốc gia nào tốt, đẹp…chăng? Xin thưa đây là lối viết tắt rất “bát nháo” ở trong nước bây giờ của đội tuyển quốc gia. Hầu như trong nước bây giờ các chữ: đội tuyển thanh niên, đội tuyển Việt Nam, đội tuyển Bình Dương… đều viết thành: tuyển thanh niên, tuyển Việt Nam, tuyển Bình Dương. Thật bừa bãi quá sức tưởng tượng!

-Phượt, dân phượt. Tôi đố bạn ở hải ngoại hiểu “phượt” là gì ? Xin thưa bây giờ nó có nghĩa là “du lịch” đó. Tôi có cảm tưởng chữ này dịch từ tiếng Miên mà ra?

-Chuyên cơ: Nghe có vẻ cầu kỳ, làm dáng và khó hiểu. Chữ “cơ” có nghĩa là máy móc. Vậy “chuyên cơ” có nghĩa là “máy móc đặc biệt” chứ hoàn toàn không có nghĩa “phi cơ” hay “máy bay” gì cả. Tại sao không dùng: Phi cơ đặc biệt, phi cơ riêng đã có từ lâu ở Miền Nam cho giản dị và dễ hiểu?

-Các họa sĩ biếm lo ngại sau vụ Charlie Hebdo: Đây lại là một lối viết tắt vô cùng cẩu thả. “Họa sĩ biếm” là họa sĩ gì? Đúng đắn nhất nên viết: “Các họa sĩ vẽ tranh châm biếm lo ngại sau vụ Charlie Hebdo”

-Điều tra hợp tác xã chi khống tiền hỗ trợ nông dân: Chi khống là gì? Hai chữ này có vẻ địa phương hay đường phố hay là một loại tiếng lóng? Tại sao không nói “lập hồ sơ giả” cho rõ nghĩa? Nếu đúng thế thì tiêu đề sẽ là, “Điều tra hợp tác xã lập hồ sơ giả để lấy tiền hỗ trợ nông dân.”
-Mercedes-Benz trình làng mẫu xe tự lái cực “chất”: Cực chất là gì? Đúng là muốn viết gì thì viết và coi thường độc giả quá mức. Tại sao không viết, “Mercedes-Benz trình làng mẫu xe tự lái thật tối tân”, “Mercedes-Benz trình làng mẫu xe tự lái thật tiện nghi”. Đây là hậu quả của việc thiếu kiến thức cho nên bạ đâu viết đó.

-Huyền thoại đấm bốc Muhammad Ali đã được “giải bệnh”: Đây là một tiêu đề vừa chen tiếng Tây “ba rọi” (đấm bốc) vừa chế chữ, đùa rỡn một cách lố bịch. Được bệnh viện cho về sao có thể gọi là “giải bệnh” được? Giải bệnh có nghĩa là chữa bệnh. Do đó tiêu đề đúng đắn phải là, “Huyền thoại quyền Anh Muhammad Ali đã rời bệnh viện” hoặc “Tay đấm huyền thoại Muhammad Ali đã rời bệnh viện”

-“Đại ca” mang súng “làm cỏ” đối thủ, bố bị chém chết, con nhận án tù”: Khi tường thuật một biến cố, phóng viên hay ký giả không được phép đùa rỡn mà phải dùng chữ cho đứng đắn. Hai chữ “làm cỏ” ở đây là tiếng lóng không nghiêm túc. Hơn thế nữa hai chữ “đại ca” cũng thừa thãi, vô bổ. Tiêu đề đứng đắn nên là, “Đem súng định thanh toán chủ nợ, bố bị chém chết, con nhận án tù”

-Xét xử gã choai hiếp dâm trẻ em: Chữ “choai” ở đây không đứng đắn (có tính cách mỉa mai) cho một bản tường thuật về một sự kiện xã hội. Phóng viên hay ký giả không phải là “quan tòa” , “nhà đạo đức” hay một “anh hề” để phê phán, chế riễu bất cứ ai. Bổn phận của phóng viên là tường thuật - tức mô tả lại một cách đầy đủ, không thiên kiến, không nhận định riêng tư và bằng giọng văn mẫu mực. Không biết ông ký giả này có tốt nghiệp trường báo chí nào không và trường này dạy những gì?

-“Á hậu dính nghi án đập đá.” Thú thực, đọc tựa đề này tôi không hiểu ra làm sao. Tôi cũng thử đoán xem có phải cô này dính vào vụ “đập” hay “đá” ai đó (bạo hành). Thế nhưng khi đọc phần tin chi tiết mới biết cô á hậu này bị nghi là có cuộc sống trụy lạc, uống rượu và hút xì-ke ma túy nhưng đã được tác giả tường trình bằng loại tiếng lóng. Ngoài ra hai chữ “nghi án” hoàn toàn lạc điệu. Cô á hậu này có dính vào một vụ án nào đâu, mà có thể chỉ có cuộc sống bê tha thôi, sao gọi là “nghi án” được? Có thể nói, trình độ Việt ngữ của ông phóng viên này quá thấp đến nỗi không phân biệt được thế nào là “nghi ngờ” và thế nào là “nghi án”. Thật đáng buồn cho một nền báo chí như vậy!

-“Lương tiếp viên hàng không “khủng”hay “bèo?” Đây là lối nói của mấy tay mánh mung, buôn lậu đang ngồi ở một quán nhậu vỉa hè chứ không phải ngôn ngữ của báo chí “dòng chính” (mainstream).

-Kết cục buồn của bà nữ ĐBQH Châu Thị Thu Nga: Trời đất ơi! Đã “bà” rồi còn “nữ”. Đúng là loại tiếng Việt cẩu thả. Không biết tờ báo này có chủ nhiệm, chủ bút không? Hay có bài vở nào là cứ đăng bừa lên để chạy đua với báo khác mà chẳng để ý câu văn, nội dung ra sao? Đối với các hãng thông tấn quốc tế, các bản tin- dù do thông tín viên chuyên nghiệp gửi về, vẫn được chủ bút coi và duyệt lại trước khi phổ biến. Việc duyệt lại này được cước chú dưới bản tin. Có thể đây là một câu văn “để đời” cần đem vào sách giáo khoa để dạy học sinh. Nhưng cũng có thể ông nhà báo này quá cẩn thận. Đã dùng chữ “bà” rồi còn sợ người ta không hiểu và ngộ nhận là “đàn ông” cho nên phải thêm chữ “nữ” cho chắc ăn!

-Mồm không biết ngượng: Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ tôi chỉ nghe nói “Nói không biết ngượng” chứ chưa bao giờ nghe nói, “Mồm không biết ngượng”. Đúng là loại ngôn ngữ “đường phố” và vô cùng thô lỗ.

-Quan chức Việt Nam “xạc” nhà thầu Trung Quốc (VOA tiếng Việt): Đây cũng là một loại tiếng lóng để chỉ “khiến trách”, “la mắng” xuất xứ từ tiếng Pháp “charge” nếu nói chuyện riêng tư với nhau thì được, nhưng thiếu đứng đắn khi loan tin về một biến cố liên quan đến hai quốc gia.

-Việt Nam hạ giá tiền đồng (VOA tiếng Việt): Không biết người dịch bản tin này ra Việt Ngữ có phải là người Việt Nam không? Hay ông ta là một ông Tàu hay ông Mỹ cho nên nó ngây ngô làm sao ấy. Cả 90 triệu dân Việt Nam không ai nói”tiền đồng” cả, mà họ chi nói “đồng bạc”. Do đó tiêu đề đúng là tiếng Việt phải là , “Việt Nam hạ giá đồng bạc”. Xin tác giả tiêu đề này nhớ cho: 1000 đồng là trị giá (mệnh giá) của đồng bạc. Tên của nó không phải là “đồng” mà tên của nó là “tờ giấy bạc Việt Nam ” hay “đồng bạc Việt Nam”.

"Rất ít xã hội ngày nay tin vào tôn giáo hơn 40-50 trước” (BBC tiếng Việt). Đây là câu văn dịch theo kiểu “mot à mot” cho nên làm người đọc nhức đầu. Câu văn bớt nhức đầu là, “Khác với 40, 50 năm trước, ngày nay xã hội tin vào tôn giáo ngày càng ít hơn.”

-“Năm 2015 sẽ kiểm tra về chất cấm trong thức ăn chăn nuôi”. Trời đất quỷ thần ơi! Các chữ “thực phẩm nuôi gia súc” đã có từ lâu lắm rồi sao không đem ra dùng mà lại còn chế ra “thức ăn chăn nuôi” nghe nó dị hợm làm sao ấy.

-“Chính thức chốt phương án nghỉ Tết Nguyên Đán dài 9 ngày” Đây chỉ là quyết định của chính phủ cho phép nghỉ chín ngày trong dịp Tết Nguyên Đán mà dùng toàn những danh từ đao to búa lớn như “chốt”, “phương án” giống như một kế hoạch hành quân, phục kích. Muốn đơn giản và tránh nhức đầu, chỉ cần viết, “Thủ tướng chính thức quyết địnhTết Nguyên Đán nghỉ 9 ngày ”

-“Sao Barca khiêm tốn mừng chiến thắng không tưởng” và “Chiến thắng không tưởng của đội bóngChelsea”.

Với tiêu đề này, người viết thực sự không hiểu nghĩa của hai chữ “không tưởng” và “không thể tưởng tượng được”. Không tưởng (utopian) là một ảo tưởng không thể xảy ra và sẽ không bao giờ xảy ra. Thí dụ:
“Hắn là con của một gã ăn mày lang thang giữa chợ nhưng lúc nào cũng mơ kết hôn với công chúa. Đúng là chuyện không tưởng.”

“Trung Quốc mơ chiếm hết Biển Đông, đánh gục nước Mỹ rồi trở thành siêu cương thống trị thế giới. Đúng là giấc mơ hão huyền, không tưởng.

Còn “không thể tưởng tượng được” (unbelievable,unimaginable) có nghĩa là chuyện đã xảy ra nhưng ngoài dự liệu, ước mơ hay tiên đoán của mình. Thí dụ:

“Thật không thể tưởng tượng được một em bé sáu tuổi có thể nhảy xuống nước cứu người chị sắp chết đuối.” “Thật không thể tưởng tượng được một vị sư ở Ấn Độ nhịn ăn sáu tháng mà vẫn khỏe mạnh.”

“Thật không thể tưởng tượng được đội Đức hạ đội Ba Tây 5-1 trong trận chung kết 2014.”

Do đó, hai tiêu đề trên chính ra phải viết như sau:

“Danh thủ Barca khiêm tốn mừng chiến thắng mà chính anh cũng không ngờ”

“Chiến thắng không thể tưởng tượng nổi của đội bóng Chelsea”

Tóm lại người viết tiêu đề này hoàn toàn không phân biệt được nghĩa của hai chữ “không tưởng” và “không thể tưởng tượng nổi” nhưng lại cố “sáng chế”, làm ra vẻ rành tiếng Việt lắm nhưng thực tế trái ngược.
-“Cuộc đua xe đạp Xuyên Việt 2014 Cúp Quân Đội diễn ra đầy kịch tính.” Đọc tiêu đề này tôi có cảm tưởng cuộc đua diễn ra một cách tếu và hài hước như trên sân khấu. Nhưng khi đọc kỹ nội dung thì thấy cuộc đua đã diễn ra sôi nổi, nhiều màn bứt phá, bám đuổi với kết quả thật bất ngờ…nhưng đã được ông phóng viên nào đó phang cho một câu “đầy kịch tính” giống như chuyện đùa ở trên sân khấu.
-------------------------

Lang thang trên mạng thấy Bài viết này nên đưa vào Diễn đàn cho "xôm tụ" giải trí cuối tuần nhưng không biết Tên Tác giả - nếu có ai đã đọc qua và biết Tên TG xin vui lòng bổ sung thêm.

haidong.
Trả Lời Với Trích Dẫn
CHÓ
Old 27-01-2015, 6:17 am  
haidong
Senior Member
 

Default CHÓ
LTS: Thời gian qua, rất nhiều “cẩu tặc” bị người dân đánh đập dã man, thậm chí bỏ mạng nhưng nạn trộm chó từ Bắc chí Nam vẫn không giảm. Kẻ trộm không còn hoạt động đơn lẻ mà thành lập các “hội chuyên trộm chó” nhằm chống trả khi bị phát hiện. Để trả lời câu hỏi vì sao “cẩu tặc” ngày càng lộng hành, phóng viên Báo Người Lao Động đã thâm nhập thế giới buôn bán thịt chó...

Không ở đâu tại miền Bắc, thịt chó nhiều hơn làng Cao Hạ (xã Đức Giang, huyện Hoài Đức - TP Hà Nội). Mỗi ngày, ít nhất hơn 400 chú chó được “hóa kiếp” tại đây, cung cấp 3-4 tấn thịt cho thị trường


Những con chó bị người đàn ông này dùng gậy đập chết

Đêm. Tiếng chó sủa và kêu ăng ẳng khắp các con ngõ. Bước chân vào làng Cao Hạ, chúng tôi bị “ tra tấn” bởi mùi tanh, hôi thối và ngai ngái của phân chó cùng đủ thứ chất cặn bã khác. Trời đang nắng lại đổ mưa khiến cái mùi khó chịu đó cứ bốc lên nồng nặc. Đi quanh làng, ở các con mương, cống thoát nước ngập tràn lông chó và rác rưởi, nước đen kịt.

Làm bún nhưng phất lên nhờ… thịt chó
Không ai nhớ làng Cao Hạ có nghề làm thịt chó từ bao giờ. Những năm 1960, người dân nơi đây đã làm nghề “hóa kiếp” cho những chú chó và đem thịt bán ở chợ Đồng Xuân, Hàng Khoai. Dần dà, khi cái món “vitamin gâu gâu” trở nên khoái khẩu của nhiều người thì nghề làm chó ở Cao Hạ càng phát triển.

Hàng ở đây cung cấp cho toàn Hà Nội, từ các chợ đầu mối thịt chó lớn như Phùng Hưng, Âm Phủ (quận Hoàn Kiếm); khu Thái Hà, Thái Thịnh (quận Đống Đa); thị trấn Phùng (huyện Đan Phượng); thị trấn Trạm Trôi (huyện Hoài Đức); Vân Đình, khu vực Mễ Trì, Mỹ Đình (huyện Từ Liêm) đến nhà hàng, quán ăn, quán nhậu khắp thủ đô.

Trước đây, Cao Hạ nổi tiếng với nghề làm bún. Tuy nhiên, sau này nghề “hóa kiếp” chó mới thực sự giúp nhiều gia đình ở đây phất lên. Làng hiện có khoảng 30 hộ buôn bán thịt chó, trong đó có nhiều gia đình mấy đời làm nghề này theo kiểu cha truyền con nối. Có thể kể đến các chủ lớn như ông Cải, bà Phong Đỏ, bà Cảnh Sứ, ông Hai Chi, nhà Ngôn Thọ, ông Tu. Mỗi hộ này một ngày thịt ít nhất từ 30 - 40 chú chó, hôm đắt hàng có thể lên đến 130 con.

Tại quán chè đá trong làng, tôi gặp ông Tư, người quê làng Sơn Đông, xã Thành Lộc, huyện Hậu Lộc - Thanh Hóa, một thợ mổ chó trong làng Cao Hạ. Ông Tư cho biết mỗi ngày, làng Cao Hạ thịt ít nhất từ 3-4 tấn chó. Bạn hàng muốn bao nhiêu cũng có, chỉ thông báo số lượng là làng này cung cấp đủ.

Những công đoạn rợn người

0 giờ ngày 5-9, chiếc ô tô tải chở hơn 10 lồng chó sống (mỗi lồng chứa khoảng 2 tạ chó) đỗ xịch ngay trước lò mổ của ông Tu. Ông Tu cầm đèn pin, đập cổng ầm ầm, hò hét đám thợ dậy mở cổng để khiêng chó xuống. Ba người đàn ông từ trên xe bước xuống, mở thùng xe rồi hò nhau khiêng chó vào chuồng. Tối nay, ông Tu thu gom được 5 tạ chó hơi để thịt, mai giao cho các mối.

Ông Tu là một trùm buôn chó ở làng Cao Hạ. Lò mổ của ông có 3 chuồng có diện tích khoảng 40 m2 để nhốt chó. Trong chuồng, lúc nào cũng sẵn vài tạ hàng. Khoảng 22 giờ hằng ngày, thời điểm các bạn hàng báo chốt số lượng cần lấy, ông sẽ chỉ đạo nhân viên chuẩn bị. Một giờ, người đàn ông tên là Duyên, gương mặt còn ngái ngủ, bật dậy, đi ủng và ra nhóm lò đun nước để chuẩn bị làm hàng. Ở lò mổ này, ngoài ông Duyên còn có 2 nhân viên nữa. Tối nay, họ sẽ thịt 40 con chó.
Đến 2 giờ sáng, công việc “tiễn” các chú ki ki sang kiếp khác bắt đầu. Hai cái thau cáu bẩn cả trong lẫn ngoài được dùng để đựng tiết. Trong chuồng, phân chó nhoe nhoét khắp nơi. Đạt, người đàn ông quê Vĩnh Phúc, một thợ đập chó chuyên nghiệp, một tay cầm cái kìm dài để kẹp cổ chó, một tay cầm cây gậy bước vào chuồng. Bốp! Bốp! Chỉ 2 phát vụt vào đầu, con chó chết không kịp kêu lên một tiếng.


... sau đó vứt ra ngoài cho “đồng nghiệp” làm tiếp công đoạn… cắt tiết

Đập xong con nào, Đạt dùng kìm kẹp cổ, vứt ra ngoài để cho ông Duyên chọc tiết. Trên mình con chó, dưới sàn nhà đầy phân và nước tiểu nhưng chẳng cần rửa hay xịt nước cho sạch, ông Duyên xềnh xệch kéo lê từng con trên mặt sàn nhơ nhớp, nhấc lên cao rồi chọc tiết...

Chỉ trong nửa giờ, các “đồ tể” ở đây đã hoàn thành công đoạn đầu tiên đối với 40 chú chó. Chó được xách ra khỏi chuồng, vứt xuống nền xi măng ngay cạnh chuồng heo. Sau khi nhúng nước nóng, từng con được cho vào máy đánh lông, công đoạn này do một thanh niên tên là Linh đảm nhận. Đánh lông con nào xong, Linh lại vứt oạch xuống nền xi măng bẩn ngay trước mặt. 3 giờ sáng, mưa nặng hạt. Ông Tu giục Linh ra ngoài đường căng bạt, ôm rơm ra để thui. Chỗ thui chó là con đường mà hằng ngày người dân vẫn đi qua đây để ra ruộng. Phía trước mặt là khu chuồng heo. Ngay cạnh đó là mương nước để dẫn nước từ chỗ làm lông chó và từ khu chăn heo chảy ra, nước đen thui, đầy rác và thối kinh khủng.

Một lớp rơm được rải mỏng phía dưới, những chú chó đã được “hóa kiếp”, xếp thành hàng, một lớp rơm khác được phủ lên trên. Lúc này, bà chủ cũng đã đến để phụ thui chó cùng đám người làm công. Trời mưa mỗi lúc một to. Ông Tu vui ra mặt: “Chắc phải đập thêm chục con nữa, mai mát trời, hàng sẽ chạy!”. Gần 5 giờ, các bạn hàng đến, họ lao vào phụ một tay với nhà chủ và lựa những con chó ngon cho mình, cột chặt sau xe máy đưa đi khắp nơi.
Mỗi đêm, làng Cao Hạ thịt 3-4 tấn chó, nguồn hàng lấy đâu cho đủ? Tôi hỏi. Ông Tư tiết lộ: “Tất cả đều ở làng Sơn Đông (Thanh Hóa). Không chỉ làng Cao Hạ đâu, các lò mổ chó ở Hà Nội đều lấy hàng từ đây”. Chúng tôi tiếp tục về Thanh Hóa...

Một lò mổ chó ở làng Cao Hạ (xã Đức Giang, huyện Hoài Đức - TP Hà Nội) - nơi mỗi ngày làm thịt hơn 400 con chó.
Ảnh: VĂN DUẨN

Trộm chó liên tỉnh: Đêm ở lò “hóa kiếp”
01:38 | 17/09/2012 - Báo NLD


---------------------------------


'Phần lớn người Việt Nam chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này. Họ cũng không hề biết những đau đớn mà lũ chó phải chịu đựng. Họ chỉ đến nhà hàng khi những món ăn đã sẵn sàng. Tôi chắc chắn rất nhiều người sẽ ngừng ăn thịt chó nếu phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa xảy ra'.
Simon Parry, phóng viên tờ Mail Online tác nghiệp ở Việt Nam đã có bài viết về "ngành công nghiệp thịt chó tại Việt Nam".

Trong bài báo Simon Parry đã viết: "Chỉ cách trung tâm thủ đô 2 km, tại một nhà hàng thịt chó tại Hà Nội, tôi phải chứng kiến một cảnh tượng vô cùng rùng rợn khi những tay đồ tể giết 2 con chó và ném chúng vào thùng nước sôi ngay trước mặt tôi".

Hơn 500.000 người đã cùng góp sức cùng Ricky Gervais và Judi Dench trong một chiến dịch nhằm ngăn chặn nạn nhập lậu chó từ Thái Lan sang Việt Nam để phục vụ nhu cầu tiêu thụ của các nhà hàng.

Những chủ lò mổ không hề quan tâm tới tội ác mà họ gây ra cho những con vật khốn khổ và cũng không cần quan tâm tới việc thế giới bên ngoài nghĩ gì về họ.

Simon Parry phóng viên DailyMail hỏi người chủ cửa hàng về nguồn gốc của những chú chó này




Những nhân viên của nhà hàng bắt đầu lột da con chó trong khi ông chủ của họ hét lên "Các ông đang cản trở việc kinh doanh của chúng tôi".

Tôi cùng Lê Đức Chính-một nhà vận động bảo vệ động vật tại Việt Nam đến cửa hàng thịt chó trên phố Lĩnh Nam-một khu phố nổi tiếng với những quán hàng thịt chó tại Hà Nội vào một buổi sáng thứ tư.
Cửa hàng với những mùi khó chịu, hai lồng chó sống được chất đầy chở bằng xe tải từ khắp nơi đưa về, xác của những con chó vừa bị giết treo lủng lẳng trên quầy bán hàng. Khi chúng tôi muốn hỏi về nguồn gốc của những chú chó thì chủ cửa hàng nói như hét vào tai chúng tôi "chúng tôi chẳng có gì để nói cả. Đừng đặt câu hỏi nữa, vì tôi sẽ không trả lời đâu", chủ cửa hàng tức giận quát tháo chúng tôi. "Biến đi và đừng chụp ảnh nữa. Các người đang cản trở việc làm ăn của chúng tôi".

Cảnh tượng giết chó hãi hùng


Mặc dù chú chó vẫn còn sống nhưng ngay lập tức bị ném vào thùng nước sôi.

Chỉ ít phút sau lông con vật đã được cạo sạch sẽ
Người chủ quán trừng trừng giận dữ nhìn tôi, rồi ra hiệu cho nhân viên tiếp tục công việc. Ông chủ cửa hàng sai nhân viên giết hai con chó trong sự ám ảnh và rùng rợn của chúng tôi. Tôi đã hỏi "Tại Sao ông lại làm điều đó trước mặt chúng tôi? Nhưng ông chủ cửa hàng chỉ im lặng và không thèm quan tâm.
Chúng tôi hoàn toạn bị sốc khi rời khỏi lò mổ, bản thân anh Chinh người đi cùng tôi cũng phải 15 phút sau mới lấy lại được bình tĩnh. "Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng giết chó rùng rợn, nó thật là ghê tởm" anh Chinh nói.
"Những con chó khác trong lồng đều nhận thức được những gì đang xảy ra và rõ ràng rất hoảng loạn. Những người này không có cảm xúc, cũng chẳng có lương tâm khi sẵn sàng giết chúng quá dã man".
"Phần lớn người Việt Nam chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này. Họ cũng không hề biết những đau đớn mà lũ chó phải chịu đựng. Họ chỉ đến nhà hàng khi những món ăn đã sẵn sàng. Tôi chắc chắn rất nhiều người sẽ ngừng ăn thịt chó nếu phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng vừa xảy ra".
Chúng tôi đã ghé thăm làng Sơn Đông- làng buôn bán chó nổi tiếng, ông Nguyễn Trọng Minh đã nói rất tự hào khi một ngày đã giết gần 400 con chó. Tại ngôi làng này dân chúng đã phất lên giàu có nhờ nghề buôn bán chó.
Những con chó cảnh bị bắt trộm và bán với mức giá rất rẻ rước khi bị đưa qua biên giới rồi vận chuyển về Hà Nội, nơi thịt chó được bán với giá cao nhất.
Từ 5 đến 10 con chó bị nhốt chung trong một chiếc lồng chật chội, phải di chuyển trong nhiều ngày liền trong tình trạng thiếu thức ăn và nước uống. Rất nhiều con đã chết trên đường đi.
Sự thiếu hụt về nguồn cung thịt chó dẫn tới tình trạng trộm cắp chó xảy ra trên khắp Việt Nam. Mặc dù những thương nhân ở làng Sơn Đông cho rằng họ không liên quan đến vấn nạn trên.


Sau nhà hàng, một nhân viên đang nhúng một chú chó vào thùng nước sôi để dễ làm lông

Trên con phố Lĩnh Nam, những cưa hàng đều công khai việc giết mổ chó

Thật là nghịch lý khi số lượng những quán thịt chó vẫn tăng lên tại Hà Nội. Tại một nhà hàng thịt chó nổi tiếng trên phố Tam Trinh, khoảng 50 con chó bị làm thịt mỗi ngày. Chúng bị giết ngay trước mặt các thực khách, những người rất háo hức với bữa ăn được chế biến từ thịt của những con vật đáng thương.



Những chiếc lồng chật ních những chú chó chuẩn bị trên đường đến lò mổ
Bên trong một nhà hàng thịt chó, ông Đức một doanh nhân 43 tuổi, nói mặc dù đang nuôi một con chó ở nhà, ông vẫn rất thích ăn thịt chó. "Tháng nào tôi cũng ăn bữa thịt chó với mấy người bạn", ông nói.
"Đây là món ăn truyền thống để bồi bổ sức khỏe và vận mắn. Tôi nuôi chó ở nhà nhưng đây là kiểu chó khác. Chúng sinh ra là để bị làm thịt", ông Đức nói.
Gần đây thái độ của người Hà Nội với món thịt chó đã dần thay đổi, một khu phố bán thịt chó ở gần Hồ Tây đã đóng cửa gần hết. Những ông chủ của những quán thịt chó kiếm được bộn tiền nhưng rồi họ cũng giải nghệ
John Dalley, người sáng lập quỹ Soi Dog Foundation, được thành lập với mục tiêu kêu gọi mọi người ngừng ăn thịt chó, nói: "Rất nhiều người Việt Nam theo đạo Phật. Họ tin rằng việc giết và thịt chó sẽ tạo ra nghiệp chướng. Đó là lý do tại sao họ bỏ nghề".
Chỉ hơn 1 ngày sau khi bài viết của Simon Parryđăng tải đã có 10.000 lượt chia sẻ bài viết và 3.100 ngàn lượt bình luận.

Hãi hùng ngành 'công nghiệp thịt chó' của Việt Nam trên tạp chí Anh
Thứ sáu, 31/10/2014 08:28 GMT+7

Theo saoonline

---------------------------------

Chiến dịch kêu gọi "Nói Không Với Thịt Chó" trên thế giới. Người Việt liệu có thể??




Saynotodogmeat.net là website của một tổ chức phi lợi nhuận kêu gọi nói không với việc ăn thịt chó mèo. Mục tiêu của tổ chức là thay đổi nhận thức về ngành công nghiệp giết thịt vô nhân đạo gây ra cho hàng triệu chó mèo mỗi năm.

Được thành lập vào năm 2013, www.saynotodogmeat.net bao gồm một nhóm những người yêu động vật trên toàn thế giới, liên kết với nhau bằng tình yêu và sự tôn trọng đối với động vật và mong muốn giúp đỡ những người có nhu cầu. "Chúng tôi tin rằng chó và mèo được nuôi từ hàng ngàn năm trước đây với sứ mệnh là người ban đồng hành với loài người, không phải là thực phẩm. Do đó, chúng tôi không ủng hộ việc ăn thịt chó hoặc mèo dưới bất kỳ hoàn cảnh nào" - tuyên bố của tổ chức.

Cá nhân mình thấy đây là một dự án rất đang được hoan nghênh và phát triển ở khắp nơi, đặc biệt là các nc châu Á như Hàn Quốc, Trung Quốc, Việt Nam. Thử nghĩ mà xem, chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu vụ trộm chó bị đanh chết, rồi trộm chó giết người??? việc siêu lợi nhuận từ buôn bán thịt chó đã khiến ko ít người mất đi lương tâm của mình, sẵn sàng cầm dao gây thương tích để đạt đc mục đích: bắt trộm chó.

không còn ăn thịt chó, thì sẽ hết chuyện trộm chó, và sẽ không còn nhũng vụ thảm sát gia đình đau lòng như ở Gia Lai mới đây. Không ăn thịt chó mèo là một việc con người nên làm , dù ko ai có quyền bắt ép ai.
Nhưng mình rất ghét cái việc mấy ng ăn thịt chó rồi lên mang cái kiều cho mng biết là "tao ăn thịt chó này mày cấm tao à?". Tất nhiên chẳng ai cấm dc. Dù cho có viết ra cái bài này hay ko, đc ủng hộ hay ko thì ng thèm vẫn ăn thôi. Biết là ăn trộm, giết người là đi tù nhưng vẫn đầy ng làm đấy còn gì, nói gì đến việc ăn thịt chó chẳng có cái luật ngăn cấm nào?

Theo mình đc biết thì các nhà báo thế giới đang vào cuộc viết về chiến dịch này. Rất hi vọng trong tương lai số đông loài người sẽ thực hiện được khẩu hiệu: NÓI KHÔNG VỚI THỊT CHÓ.

vitalkvn.

Haidong.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
7 năm nhìn lại nhân điện thầy đáng vothuong Phương pháp tập 8 29-10-2014 12:57 pm
Bình an Nội Tâm dung9610 Ứng dụng tâm linh vào đời sống 5 02-04-2014 10:18 am
Happy new year haidong Tâm linh 19 01-03-2014 9:51 pm
Trí Tuệ Tế Bào thatsonphutu Thư giản - Linh tinh 24 28-05-2013 12:52 pm
Một phút minh triết thatsonphutu Tâm linh 0 09-05-2012 12:19 pm

Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2017, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles