UE Global
Translate this webpage (Google Translation):
    »
Choose your language:      

Chọn diễn đàn
Main Forums
English Forum
ue-global.com
Forum Français
French Forum
fr.ue-global.com
Diễn đàn Tiếng Việt
Vietnamese Forum
vn.ue-global.com
Русскоязычные форумы
Russian Forum
ru.ue-global.com
Foro en Español
Spanish Forum
es.ue-global.com
Български Форум
Bulgarian Forum
ue.hemuz.org

Chào mừng bạn đến với UE Global.
Go Back   UE Global > Diễn đàn Nhân Điện Tiếng Việt > Tâm linh

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời
 
Công cụ Xếp Bài
E-book: Hành trình về phương đông
Old 12-01-2008, 9:38 pm  
admin
Administrator
 
admin's Avatar
 

Arrow E-book: Hành trình về phương đông
Gửi các bạn E-book: Hành trình về Phương Đông.
Vì làm gấp quá nên còn nhiều sai sót, khi nào có thời gian mình sẽ chỉnh sửa và cập nhật lại sau.

Thân ái,
admin
File Kèm Theo
File Type: pdf Hanh Trinh ve Phuong Dong.pdf (1,00 MB, 2909 lần tải)
__________________
Success is getting what you want,
Happiness is wanting what you get.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 4 người đã gửi lời cảm ơn đến admin vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (13-02-2010), Happy (11-02-2010), Minh Hoang (13-01-2008), tumel (13-01-2008)
Old 14-01-2008, 10:22 am  
karuna
Member
 

Default
Các bạn có thể down audio của "Hành Trình Về Phương Đông" ở đây nhé:
http://www.tinhthuquan.com/hanhtrinhvephuongdong.htm
hoặc đây cũng được
http://www.tinhthuquan.com/hanhtrinhvephuongdonga.htm
Ở đây có rất nhiều audio hay các bạn có thể vào tham khảo thêm
http://www.tinhthuquan.com/tinhkhongps.htm
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 3 người đã gửi lời cảm ơn đến karuna vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (13-02-2010), Happy (11-02-2010), nguyenbinhda (13-02-2010)
Old 11-02-2010, 11:21 am  
Luciola
Senior Member
 
Luciola's Avatar
 

Default
HÀNH TRÌNH TẦM CHÂN PHÁP


1. CÁI KHỞI ĐẦU ĐẦY KHÓ KHĂN, THỬ THÁCH

Sau chuyến du hành về phương Đông tìm hiểu và nghiên cứu về tâm linh, mọi người trong phái đoàn thật sự tín tâm với Phật pháp, họ quyết trở lại núi Tuyết Sơn mong gặp Chân sư, tầm cho được Chân pháp cao cả nhiệm mầu.

Bốn nhà khoa học bỏ lại sau lưng mọi thứ giàu sang danh vọng mà họ đã có, quét sạch những lời gièm pha của mọi người, lặng lẽ trực chỉ chân núi Tuyết Sơn. Họ chia làm hai nhóm, một đi về hướng đông, một đi về hướng tây và cùng hẹn, cứ mỗi ba năm sẽ gặp lại nhau dưới chân núi, nơi ngôi đền yên lặng vào ngày cuối cùng của năm thứ ba.

Nói về nhóm thứ nhất gồm Spal (Spalding) và Alen (Allen), hai người đi lần theo đường mòn cặp vách đá về hướng đông, không ai nói với ai lời nào, từng bước vượt qua những nhọc nhằn mà trong đời họ chưa từng nếm trải.

Ánh dương đã gần khuất núi, nhìn cảnh núi đá chập chùng không một bóng người giữa đất trời mênh mông, họ cảm nhận được thân phận con người thật quá bé nhỏ. Spal chợt có suy nghĩ : “ Có hay không có ta trong vũ trụ bao la này dường như chẳng có gì thay đổi cả ư?”.

Chuẩn bị dừng chân tìm chỗ ngủ qua đêm, bất chợt họ nhìn qua hốc đá, bên kia là một thung lũng xanh tươi. Điều vui mừng nhất là thấy bóng một người đang lom khom trồng tỉa trên mảnh đất nhỏ cạnh một động đá. Chưa bao giờ hai nhà khoa học có cảm giác sung sướng và hạnh phúc như vậy, họ cảm nhận trời đất bao la như vô tình nhưng cũng có những điều bất chợt thật kỳ thú.

Điều vui thích hơn là người họ gặp nói tiếng Anh thật lưu loát. Ông tên Chuân, gốc người Trung Hoa, trạc 50 tuổi, ông cho biết đã ở đây tu tập hơn 20 năm rồi. Ông cũng thông báo cho biết con đường mòn lên núi tới đây coi như đã hết, vì vách núi thẳng đứng chắn lối, muốn lên núi là việc khó như muốn lên trời vậy. Điều này làm hai nhà khoa học như chợt bị rơi xuống giếng sâu. Họ có tâm tư và nguyện ước xả thân cầu đạo, họ đã tự chọn lối đi này, chẳng lẽ không thể lên núi để gặp Chân sư học đạo được sao?

Ông Chuân như đoán biết tâm tư hai nhà khoa học, ôn tồn nói :
- Hai ông đừng vội lo buồn như vậy, vị Chân sư báo cho tôi đón tiếp hai vị ở đây, sau ba tháng nếu hai vị có đủ duyên lành, Chân sư sẽ thu nhận chỉ dạy.

Spal có đọc nhiều kinh điển phương đông nên hiểu đây là ba tháng thử thách người tầm đạo, nếu không qua đuợc xem như chưa đủ duyên lành, không được Chân sư truyền dạy cho Chân pháp nhiệm mầu.

Alen là người trực tính, có nhiều điều chưa hiểu biết nên nôn nóng hỏi thẳng ông Chuân:
- Xin ông thứ lỗi, nhiều điều về đạo hạnh chúng tôi không rõ biết, có sai trái xin ông hướng dẫn cho. Ai tu học cũng có cái nghĩ suy “ Muốn tu rốt ráo đạt đạo, việc như vậy là khó hay dễ?”

Ông Chuân chỉ tay lên bầu trời hỏi lại:
- Mây bay trên trời như vậy là khó hay dễ?

Và chỉ lạch nước đang chảy hỏi thêm:
- Nước tuôn chảy như vậy là dễ hay khó?
Cuối cùng hỏi thẳng Alen:
- Riêng ông, ông đang hít thở như vậy là dễ hay khó?

Alen thật chẳng rõ nghĩa lý gì trong các câu hỏi thấy thật giản đơn như vậy. Ông là người trực tính nên trả lời ngay:
- Tất cả mọi việc như vậy thật quá dễ dàng, không có gì khó cả. Tuy nhiên, chắc phải có đạo lý gì thâm sâu trong đó nên ông mới hỏi như vậy, xin ông vui lòng chỉ dạy cho!

Ông Chuân cười nói:
- Tôi muốn lấy các việc tự nhiên như vậy để cân đo cái nghĩa của chữ khó hay dễ mà ông đã đề cập tới mà thôi! Nay thì tôi có thể nói cho ông rõ, chuyện tu rốt ráo để đạt đạo còn dễ hơn cả chuyện ông hít vô thở ra nữa!

Spal là người trầm tĩnh, nhưng trước câu nói tu rốt ráo đạt đạo còn dễ hơn thở, nghĩa lý này là lần đầu được nghe, xưa nay kinh sách thường đề cập đến như việc thật khó khăn, còn ví khó hơn cả việc muốn lên trời, không nén lòng được, Spal xen lời:
- Chúng tôi là những người xưa nay thực tiễn, không hiểu nghĩa lý gì cao sâu ở bên trong, xin ông Chuân vui lòng giải nói rành rõ cho!

Ông Chuân mỉm cười nói:
- Các ông lặng lẽ nghe tự khắc sẽ biết vì sao tôi nói tu rốt ráo đạt đạo còn dễ hơn việc thở nữa. Các ông hẳn đã có lần nghe qua việc Phật Thích Ca dạy về mười điều thiện, gọi là Thập Thiện. Muốn được mười điều thiện đó thì phải rời bỏ mười điều xấu ác sau.

- Ý : Không tham lam - Không sân hận - Không si mê.
- Thân : Không sát sanh - Không trộm cắp - Không tà dâm.
- Miệng: Không nói dối - Không nói ác - Không nói đâm thọc - Không uống rượu.

Ông Chuân mỉm cười nói:
- Nay chỉ lấy việc không trộm cắp, không uống rượu ra nói để cho các ông dễ nhận biết… Nếu ai xúi các ông đi trộm cắp thì các ông phải nhọc công nghĩ suy cho ra phương cách trộm cắp sao cho không bị bắt, không bị tù tội. Hoặc ai kêu các ông đi uống rượu thì các ông cũng phải suy nghĩ, cần có bao nhiêu tiền để trả, uống rượu gì, nếu say rượu quá thì phải làm sao ? Để cha mẹ, vợ con rầy rà, buồn phiền hoài thật cũng không ổn.

Ông Chuân nói tiếp:
- Đi ăn trộm hay uống rượu còn là việc khó. Nay chẳng buồn nghĩ chuyện uống rượu hay ăn trộm, không phải làm việc gì cả thì sao nói là khó được. Các điều xấu ác khác cũng cùng một lý như vậy. Rời xa, không nhớ nghĩ, không lưu tâm chuyện xấu ác. Rõ ràng đơn giản như vậy ! Quá dễ cho ai muốn thăng tiến tu sửa thân tâm. Các điều xấu ác không làm thì tội lỗi làm sao có được, tự khắc thân tâm an ổn, thiện căn tròn đủ, chẳng phải dễ hơn cả chuyện hít vô thở ra hay sao?

Alen bàng hoàng với điều như vậy, ông chưa từng nghĩ tới, tuy nhiên ông hỏi tiếp:
- Nhưng lý do gì mà ngưởi đời ai cũng cho là khó khi nói xa rời các việc xấu ác như vậy?

Ông Chuân chậm rãi nói:
- Ông nhận xét vậy quả là đúng như người thế tục, chỉ vì họ chẳng có ý nguyện tu sửa, chẳng có quyết tâm tu học, cho nên trong ngày có va vấp bao nhiêu điều xấu ác họ cũng chẳng lưu tâm, như thế làm sao rời bỏ xấu ác được. Quả là khó cho ai không có ý nguyện, không có quyết tâm tu sửa.

Ông Chuân nói tiếp :
- Ý nguyện cùng thệ nguyện là điều kiện tiên quyết cho người đời và người học đạo. Người đời sống không ý nguyện, không có mục đích ví như người ra biển khơi không biết phương hướng. Người ra khơi không biết phương hướng thì chỉ chết có một đời. Người vào đời, sống không có mục đích, không có ý nguyện, không có phương hướng thì phải trầm luân vô lượng kiếp. Chính vì vậy mà tôi nói ý nguyện cùng thệ nguyện là điều kiện tiên quyết, nếu không có quyết tâm thì trồng cỏ cũng không xong nói chi đến chuyện học đạo.

Spal suy nghĩ: “Ông là nhà khoa học đã thành tựu nhiều việc lớn trong xã hội, cũng chưa nhận định được một việc thấy giản đơn nhưng lại là một quyết định chung cuộc như vậy”.

Ông Chuân nói tiếp:
- Nay thì các ông rõ biết, ý nguyện cũng như lời thệ nguyện là một quyết tâm kiên cố cho chính mình chứ chẳng phải là thệ nguyện cho trời đất nào nghe cả. Học đạo mà không quyết tâm, không có ý thệ nguyện thì không thành tựu được.

Ông Alen hỏi có chút dè dặt:
- Tôi thường nghe nhiều câu chuyện phương đông nói về lời thề hay thệ nguyện như là một điều gì linh thiêng, nếu làm không đúng lời thệ nguyện sẽ bị lực vô hình huyền bí trù dập thật là khốn khổ, chính vì thế mọi người rất e dè khi nói tới thệ nguyện hay lời thề. Nay nếu quyết tâm tu học và phát lời thệ nguyện, liệu có bị lực vô hình đeo bám để ban thưởng hay trừng phạt như vậy không?

Ông Chuân nghiêm trang hỏi lại Alen:
- Ông nghĩ sao về lời hứa của ông với bạn bè, cha mẹ hoặc ông bà trong cuộc sống thường ngày. Khi hứa hẹn điều gì rồi chẳng lưu tâm, chẳng làm hay làm không được thì ông có bị lực vô hình gì khen thưởng hay trừng phạt không? Nếu ông nghĩ rằng có ma quỷ hay thần linh trù dập thì thật không phải, mà lực vô hình phát ra ngay khi ông vừa nói, các ông phải cẩn trọng xét suy thì sẽ rõ biết.

- Hứa hẹn với con trẻ rồi làm không xong cũng còn thấy hổ thẹn. Nay hứa hẹn với ông bà, cha mẹ hay bè bạn trong đời, làm không xong hoặc lơ là như chẳng có nói, nghĩ suy một chút ông sẽ thấy cái lực vô hình đè nặng còn hơn cả chuyện trù dập của quỷ ma hay thần linh nữa. Quỷ ma hay thần linh thì chỉ trừng phạt một thời, một lúc, còn lực vô hình này sẽ ám ảnh ông suốt cả cuộc đời. Trong đời, người không tôn trọng lời nói hay lời hứa sẽ bị mọi người khinh khi, xem thường, ví như kẻ bỏ đi, thần thức ông ghi khắc, thần thức mọi người cũng ghi khắc như vậy. Đời này không an, đời sau cũng chẳng an ổn được cho người có lời nói xằng dại, không thật tâm ý. Khầu nghiệp quả là đáng ghê sợ!

- Khi còn là Bồ tát, Phật đã từng nói: “Thà chết chứ không nói lời không phải, không hứa hẹn dối trá”. Chết thì chỉ dứt bỏ có một đời, người dối trá, lời chẳng thật, nghiệp xấu ác sẽ liên tục theo nhau chất chồng, chết ngộp trong thống khổ không lối thoát.

Ông Alen ấm ức câu nói “Tu rốt ráo còn dễ hơn là thở nữa”, nay biết thêm về khẩu nghiệp quả báo, cấp thời thật không thể nghĩ suy cho cùng được. Ông Chuân như hiểu ý cười nói:

- Nào có chuyện gì cao xa huyền hoặc, dần dần rồi các ông cũng lần ra được mọi việc. Các ông dẹp bỏ hết những ý nghĩ mù mờ, huyền bí, lặng lẽ nghe là tự khắc sẽ biết. Trước tiên, các ông phải hiểu rõ thế nào là tu rốt ráo đạt đạo!


2. THẾ NÀO LÀ TU RỐT RÁO ĐẠT ĐẠO ?



Ông Chuân chậm rãi nói:
- Tôi tóm lược rõ ràng con đường tu hành xưa nay để các ông dễ nhận biết:
Một là tu tại thế, xưa nay các tôn giáo chỉ dạy giúp cho con người thăng tiến tốt lành tại thế tục, vươn lên tới các tầng trời tốt đẹp nhưng không vượt thoát ra khỏi sự luân hồi sanh tử.
Từ khi có Phật Thích Ca mới có phương cách chỉ dạy cho chúng sanh tu hành để vượt ra khỏi vòng thế tục, không còn bị luân hồi trở lại nên còn gọi là tu xuất thế hay tu rốt ráo đạt đạo.

- Phương cách tu rốt ráo đạt đạo Phật chỉ dạy rõ ràng: "Muốn tu rốt ráo đạt đạo thì phải ly rời mọi thứ thế tục, cái gì thuộc thế tục đều gọi là Vọng, phải đoạn dứt.”
Nghe như vậy các ông nghĩ người tu rốt ráo chẳng còn biết gì ở thế tục, chẳng còn biết cha mẹ, bà con thân quen gì cả. Không phải ý Phật dạy như vậy ! Đó chỉ là lúc Phật dạy các đệ tử đang tập trung tọa thiền ở giai đoạn rốt ráo diệt Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức, để tất cả Vọng tâm lặng dứt thì Chân tâm mới hiển lộ ra được. Nào phải nói quay lưng từ bỏ hết mẹ cha và thế tục. Đừng vì lầm hiểu mà lo sợ khi nghe nói tới hai chữ tu hành. Rõ nét nhất là Phật và các đệ tử của Phật đã đắc Alahán, đã vào đến chỗ không còn sanh tử luân hồi nữa, xong giai đoạn tu đó rồi thì trở lại cuộc sống bình thường như mọi người.

- Ví như một người học trò khép mình ngày đêm lo đèn sách, phải rời xa mọi cuộc vui chơi cho tới khi thi đậu rồi cũng trở lại cuộc sống bình thường như mọi người. Người giảng nói hay sao chép kinh điển giải thích không rõ ràng, làm mọi người hiểu mù mờ nên sanh ra lo sợ con đường tu học.

- Phật Thích Ca ngày xưa có nhiều khó nhọc vì là người đi tầm kiếm con đường giải thoát, nay kho tàng đã có cùng bản đồ chỉ cho đi đến nơi thì nói khó, nói khổ là chuyện không phải vậy. Cái khó lớn nhất ở chỗ người tu phải có đủ đức hạnh, đủ duyên tốt lành mới được nhận bản đồ để vào lấy kho báu. Người tâm chưa thật tốt nhận được kho báu, chẳng làm chuyện tốt lành, ngược lại, làm chuyện sai trái là cả một thảm hoạ cho chúng sanh.

- Tu rốt ráo đạt đạo ví như người làm thuyền bè để qua sông, sang sông rồi thì mang chi thuyền bè trên vai mà nói khổ, thung dung thỏng tay vào chợ đời là ý như vậy ! Có Thiền sư diễn nói tu chỉ là ngồi chờ đợi thôi! Đợi mọi Vọng tâm diệt, Chân tánh, Chân Tâm hiển lộ, tự khắc sáng biết tròn đầy. Quả thật là như vậy, nên tôi nói còn dễ hơn thở là ý như thế! Tôi cũng biết các ông đang muốn biết cái Chân tâm, Chân tánh ra sao, không thể thấy biết thì làm sao tín tâm, tin nghe cho được.

- Phật dạy rõ ràng, thực tiễn như các ông làm chuyện khoa học vậy, không dạy mù mờ, huyền hoặc. Các ông hãy nghe lời Phật giảng nói về Chân tánh, tự khắc các ông tin hiểu.
Phật lấy lửa làm thí dụ để giảng nói cho dễ hiểu. Khi lửa chưa thành hình ngọn lửa thì người ta không thể biết hình dạng lửa ra sao, ở nơi nào, lửa được dụ như Chân tánh, Chân tâm vậy. Khi có các duyên hoà hợp đủ đầy, có củi, có dầu, có bùi nhùi, có mặt trời, có sức nóng thì ngọn lửa phát ra. Ngọn lửa mà ta thấy được có muôn vạn hình thái khác nhau, như ngọn lửa của đèn dầu, đèn sáp, ngọn lửa của than củi, ngọn lửa của rừng cây bị cháy v.v.. Muôn vật trong thiên hà vũ trụ, trong đó có con người cũng cùng một lý như vậy, đủ duyên hoà hợp sanh ra muôn vạn hình thù khác nhau, giống như ngọn lửa vậy. Nay ta cắt hết các duyên sanh ra ngọn lửa thì ngọn lửa tắt, lửa quay về cái Chân tánh của nó, không hình sắc nhưng nơi nào, chỗ nào cũng có thể lấy lửa trở lại được.

- Phật dạy, con người cắt hết các duyên Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức tạo ra Vọng tâm nơi thân là quay về Chân tâm, Chân tánh, mọi thứ trong vũ trụ cùng một lý như thế, không sai khác. Phương cách Phật dạy tu rốt ráo đạt đạo rõ ràng, thực tiễn như vậy, không có chuyện mù mờ, huyền hoặc gì trong đó. Tọa thiền không khởi động tâm ý, lần tới cảm thọ cũng không, không để thân tâm làm việc gì cả. Không làm gì cả thì sao gọi là khó nhọc cho được, chẳng là quá dễ hay sao?

Spal và Alen lần đầu tiên nghe tóm lược việc tu rốt ráo mà đã ngàn năm chưa có người thành tựu được, sao lại quá dễ dàng như vậy?

Ông Chuân như hiểu ý, nói tiếp:
- Chuyện thì dễ như vậy, cũng giống như các ông khởi động một chiếc xe hơi hay một chiếc máy bay, nhưng nếu không có người chỉ dạy cho phương cách thì ngàn đời cũng không làm được. Cái khó lại nằm ở chỗ đó!

Spal hiểu ra cái mấu chốt “Không có Chân sư thì không có phương cách thực hành, không thể đạt đạo được!” nên lên tiếng:
- Như vậy Chân sư là mấu chốt quyết định việc tu rốt ráo đạt đạo có phải không?

Ông Chuân gật đầu nói:
- Ông nói như vậy có chỗ đúng, cũng có chỗ chưa đúng! Ví như thời Phật Thích Ca còn tại thế, các đệ tử có Phật là Chân sư ở cạnh bên, nhưng có phải ai cũng tu rốt ráo đạt đạo được đâu! Mấu chốt còn nằm nơi chúng sanh muốn tu học nữa, dù đã có quyết tâm nhưng căn cơ nghiệp quả còn nặng nề, chưa dứt sạch, các duyên lành chưa tròn đủ thì Chân sư cũng chưa thể truyền trao cho Chân pháp cùng tận.

Ông Chuân cẩn trọng nói tiếp:
- Chân sư cận kề, phương pháp thực hành đã truyền trao, nhưng chúng sanh qua nhiều đời kiếp, nghiệp quả đeo bám cũng hằng sa nên khó vượt qua, vì biết như thế, Phật đã truyền dạy cho Chú Thủ Lăng Nghiêm. Phật cẩn trọng nhắc nhiều lần: “Con người khó tự vượt qua được nghiệp quả nên phải luôn trì Chú Thủ Lăng Nghiêm, thập phương chư Phật cũng nhờ Chú này mà thành tựu được đạo quả” .

Ông Chuân giải thích tiếp:
- Chú này có 427 câu chữ không tạo hình, không gợi ý gì cả nên rất khó nhớ, khó thuộc, nay trì cho thuộc, phải kiên trì lần thuộc từng câu. Để cho nhớ thuộc tâm trí phải tự khai mở thêm ra những công năng, chính vì thế mà người trì chú dần dần sáng biết với nhiều công năng khác thường mà xưa nay người đó chưa từng có. Trì chú không có nghĩa là đem chú ra đọc hay còn gọi là tụng, nghĩ rằng đọc nhiều lần, tính số lần đọc để lập công đức là ý nghĩ thiển cận, không đúng pháp.
- Trì chú cũng như những pháp khác mà Phật chỉ dạy, đều có mấu chốt hay phương cách thực hành, chẳng phải xướng đọc lên nghe cho hay hay, vui vui như vậy. Pháp tu nào Phật dạy cũng có duyên sanh, dạy cho ai, dạy cho tầng bậc nào, chẳng phải kinh sách nào cũng phải đọc, phải học. Đó là chuyện mù mờ mà cả thế gian này đang lần vào.

Spal suy tư một chút rồi hỏi:
- Ông nói như vậy phương cách dạy tu rốt ráo đạt đạo cũng có nhiều tầng bậc sao? Tôi đọc trong kinh sách có nói “Không môn” - cửa vào đất Phật chỉ có một, đã không hai thì sao có thế này, thế nọ được?

Ông Chuân giải thích:
- Ông nói đúng ở chỗ, tu rốt ráo thì chỉ có một con đường để vào cổng “Không môn”. Tuy nhiên, trong con đường đó có nhiều đoạn, mà mỗi đoạn phải áp dụng phương cách cho phù hợp thì mới vượt qua đoạn đó để tiến lên đoạn khác.

Ông Chuân chỉ cái thang tre mà nói:
- Cũng tương tự như ông leo lên một chiếc thang tre, phải vượt qua từng bậc thang thì mới lên tới đầu thang được. Nói cho dễ hiểu thì tu rốt ráo cũng nhiều tầng bậc như vậy, như toạ thiền lần lượt qua bốn tầng bậc thiền. Trước tiên, dụng phương cách làm cho tâm không động loạn, dứt ý, dứt niệm, hơi thở cạn mỏng cũng dứt hẳn, hoát nhiên lọt vào một trạng thái như thân xác đã ngủ mà thức biết vẫn còn. Như thế là đã vào được chỗ nhập lưu, vào lãnh địa không còn ý sanh diệt, được quả vị Tu đà huờn. Đây chính là cửa “Không môn”, phải khế hợp, không ý, không niệm, không thở thì mới vượt qua được lãnh địa không còn âm thanh, sắc tướng này, mới mong gặp được Như Lai.

Ông Chuân chậm rãi nói tiếp:
- Trước thì trụ ý, ý đã diệt, bước sang phương cách trụ mạch, cảm thọ mạch ở thân cũng cạn mỏng dần và dứt hẳn, bước qua vị quả Tu đà hàm. Tuần tự thứ lớp diệt Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức là chung cuộc. Chỉ có một đường như thế, nhưng phải qua những tầng bậc như vậy, không ai có thể đốt giai đoạn làm khác hơn được.

Alen đột nhiên hỏi:
- Con người xưa nay không thở thì xem như đã chết, mạch cũng dừng, rõ ràng thân đã ngưng hoạt động. Thật là điều lạ lùng đáng sợ ! Thực tế sao có những chuyện trái ngược như vậy?

Trước câu nói thảng thốt trực tính của Alen, Spal lo sợ ông Chuân có ý phiền trách, ông Chuân lại tươi cười nói:
- Con người trên thế gian này đều có ý nghĩ lo sợ y như ông vậy, nếu không lo sợ mới là chuyện lạ. Nếu các ông có xem truyện Tôn Ngộ Không, người ta diễn tả chuyện này qua đoạn thầy trò Tam Tạng phải vượt sông Ái Hà.

- Sông lớn không thấy bờ bến, nước sông cuồn cuộn chực chờ cuốn trôi mọi thứ rơi vào, thầy trò Tam Tạng muốn qua sông, nhưng trước mặt chỉ có chiếc thuyền không đáy. Thuyền không đáy dụ cho chỗ dứt thở, dứt mạch, bước xuống là xong đời, nên ai chưa từng biết đều lo sợ. Thấy Tam Tạng, Bát Giới và Sa Tăng đều lo sợ như vậy nên thối lui, chỉ riêng Tôn Ngộ Không ( ngộ được cái Không rồi ) biết rõ đó là mấu chốt để vượt thoát vòng sanh tử nên đẩy nhẹ thầy trò Tam tạng rơi vào chỗ thuyền không đáy. Thầy trò Tam Tạng đã không chết mà còn bay được trên không, thấy thoát được xác phàm của mình đang trôi bềnh bồng trên dòng sông Ái Hà đó, là dụ chỗ Bản lai diện mục.

- Ngoài đời, thực tế quán sát các loài vật ngủ đông kéo dài đến sáu, bảy tháng, cơ thân cũng ở trong tình trạng vắng lặng tim mạch như thế.

- Người vào được chỗ dứt ý, dứt niệm, dứt thở, bước vào cửa nhập lưu, đạt quả vị Tu đà huờn, còn có tên là Bất thoái quả. Người đó biết mình dứt thở đã không chết mà còn cảm nhận được ở trong một trạng thái vô cùng vui khoẻ như đang đứng giữa gió xuân. Chính vì vậy mà tín tâm, không còn thoái chuyển nữa, tinh tấn lần vào các tầng bậc kế tiếp cho tới khi đạt đạo.

- Người tu trong giai đoạn sơ cơ này, muốn vào thiền để chết luôn cũng không thể được. Như Phật Thích Ca, Alahán La Hầu La cùng các vị Alahán khác muốn tự tịch diệt cũng phải tọa thiền, vào ra thứ lớp các tầng bậc thiền mấy lượt, quán xét vuông tròn mọi việc rồi mới tịch diệt, nào phải sơ cơ mà chết được như thế đâu ! Biết rõ như vậy để có cơ duyên mà thẳng tiến, không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một như vậy.

Spal đã đọc biết nhiều kinh sách Phật pháp, cho nên các điều ông Chuân nói càng làm ông rõ biết hơn, tín tâm hơn. Tuy nhiên, còn một điều mà Spal suy tư và lo lắng nhất, ông chân thành hỏi thẳng ông Chuân:
- Nay tôi chỉ còn vướng bận một điều xin ông thật lòng nói rõ cho! Với quyết tâm tầm cầu Chân pháp của tôi và các bạn tôi, liệu có đủ duyên để được Chân sư tiếp nhận không?

Ông Chuân nhìn Spal và Alen với ánh mắt đầy từ ái, Spal tinh đời nên nhận biết trong ánh mắt đó còn chất chứa một điều gì chưa ổn, khiến ông càng lo lắng. Spal khẩn thiết nói:
- Chúng tôi là những nhà khoa học lỗi lạc, trong xã hội được mọi người kính trọng, sang giàu, quyền thế gì chúng tôi cũng dứt bỏ hết chỉ mong cầu cho được Chân pháp, nhưng tôi vẫn cảm nhận được chúng tôi còn thiếu một điều gì để Chân sư có thể tiếp nhận, xin ông vui lòng giúp chỉ dạy cho.

Ông Chuân nhìn xa xôi như muốn nói một điều gì rồi lại như dè dặt nói ra một điều gì. Điều này khiến Alen là người rất tự tin cũng phải lo lắng hiện ra trên nét mặt, Spal không dám nói hay nghĩ suy gì, chăm chú nhìn ông Chuân, chờ đợi câu nói của ông.

Ông Chuân quay sang Spal đưa bàn tay gầy xương nói:
- Ông hãy cầm tay tôi xem nóng, lạnh ra sao?

Spal đưa hai tay run run nắm lấy bàn tay gầy gò, chai khô và giá lạnh của ông Chuân, không thốt được lời nào, một cảm nhận nặng nề đè nặng trong tâm hồn ông.

Ông Chuân chậm rãi, buồn buồn nói:
- Các ông có khi nào thực tiễn chú tâm cảm nhận bằng tâm mình vào một người khác không?
Các ông hời hợt với mọi thứ xung quanh, cái gì có liên quan tới cá nhân các ông thì cố công làm cho được. Tôi không có ý trách hay chê bai điều gì, chỉ nói lên thực chất mà chính các ông và mọi người phạm phải mà thôi.

Ông Chuân nói tiếp:
- Các ông nói xả bỏ tất cả, quyết tâm tầm Chân pháp là điều thật lòng, tôi biết như vậy! Nhưng nay tôi có một câu hỏi ngắn cho hai ông: “Các ông có bao giờ tự hỏi, mình sống trên đời này để làm gì? Nói ngắn gọn hơn là sống để làm gì? Nay quyết tâm tầm cầu cho được Chân pháp, đạt đạo để làm chi?”.
Tôi hỏi như vậy nhưng chẳng phải đợi câu trả lời của các ông mà muốn các ông tự quán xét tâm mình một cách chân thật xem nó nghĩ gì, muốn gì, nghĩ, muốn như vậy có thật chính đáng không?

Ông Chuân nói rồi chậm rãi rời thạch thất đi về phía cuối hang động. Hang đá giá lạnh chìm dần trong bóng tối nhưng thực chất Spal và Alen thấy trong lòng còn giá lạnh hơn. Câu hỏi của ông Chuân còn vang dội đâu đây:
“Sống để làm gì?
Tầm cầu Chân pháp đạt đạo để làm chi?”

thay đổi nội dung bởi: Luciola, 11-02-2010 lúc 11:34 am.
Trả Lời Với Trích Dẫn
Dưới đây là 2 người đã gửi lời cảm ơn đến Luciola vì bài post hữu ích này:
13cdmitriy (13-02-2010), thien thu 2 (11-02-2010)
Gởi Ðề Tài Mới Trả lời


Những đề tài tương tự
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài mới gởi
ThÔng ĐiỆp TỪ MỘt BỘ LẠc KỲ BÍ GỞi Cho ThẾ GiỚi VĂn Minh HiỆn Nay dung9610 Tâm linh 14 29-05-2014 3:03 pm
Giác Ngộ thien thu 2 Tâm linh 92 10-09-2009 11:32 am
Những nền văn minh đã mất admin Tâm linh 11 29-11-2008 10:29 pm

Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công cụ
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến



UE-GLOBAL.COM
Powered by vBulletin & vBadvanced CMPS
Copyright © 2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.
vBulletin Skin developed by: vBStyles